Chương 9

Trong bếp, Văn dập mạnh thêm vài chục cái rồi gầm lên, bắn tinh đầy vào sâu trong lồn Nhi. Nàng run bần bật, đạt cực khoái, nước dâm phun ra tung tóe.

Huy lau nước mắt, kéo quần lên, lén lút quay ra đường. Hắn đi chợ như không có chuyện gì.

Khi về nhà, Nhi vẫn mỉm cười dịu dàng: “Anh về rồi à? Để em nấu cơm.”

Huy nhìn vợ, nhìn đôi môi sưng đỏ, nhìn vết hằn mờ trên cổ. Hắn mỉm cười, giọng bình thường: “Ừ, anh mệt quá. Em nấu đi.”

Nhưng trong đầu hắn, hình ảnh vợ bị đụ trên bàn inox vẫn cháy bỏng. Và hắn biết:

Vợ hắn, cô giáo Nhi đã bị phá nát.

Hắn cũng không phải là nạn nhân.

Hắn đã trở thành kẻ đồng lõa.

Đêm đã khuya. Trên căn gác lửng chật hẹp phía trên gian bếp quán cơm, quạt quay ì ạch, gió nóng vẫn không xua nổi cái oi bức dâng lên từ mái tôn. Huy nằm cạnh vợ, tay vuốt ve eo Nhi qua lớp áo mỏng. Hắn đã hai tuần không đòi hỏi gì. Hôm nay, sau khi chứng kiến cảnh tượng ở bếp, hắn không thể ngủ. Con cặc trong quần lót cứng ngắc, đau nhức.

“Em… anh muốn…” Giọng hắn khàn khàn.

Nhi giật mình. Nàng vừa tắm rửa kỹ lưỡng, xà phòng thơm, nhưng vẫn lo sợ. Nàng lặng lẽ cởi quần áo, nằm ngửa, hai chân khẽ dang ra. Huy úp mặt xuống giữa hai đùi vợ. Mũi hắn hít sâu.

Mùi hăng hắc của tinh dịch đàn ông lạ vẫn còn thoang thoảng. Dù Nhi đã rửa nhiều lần, mùi của Văn – mùi khói thuốc, mùi mồ hôi công trường, mùi tinh đặc quánh – vẫn bám sâu trong kẽ lồn. Huy khựng lại. Tim đập thình thịch. Một giây, cơn ghen thật sự muốn bùng nổ. Nhưng ngay lập tức, một luồng điện khoái cảm chạy dọc sống lưng, khiến con cặc hắn giật mạnh, rỉ ra nước nhờn.

Hắn không gầm lên. Hắn liếm. Liếm mạnh. Lưỡi hắn quét qua từng nếp gấp ướt át, nuốt cả mùi vị của kẻ khác. Nhi run rẩy, hai tay bóp chặt ga giường, tưởng chồng đang giận.

Huy ngẩng lên, mắt đỏ hoe, nhưng giọng lại dâm đãng:

“Hôm nay quán vắng, có thằng nào ghé mắt trêu ghẹo vợ anh không?”

Nhi hoảng loạn: “Không… không có ai…”

Hắn cười khẩy, cởi quần, con cặc nhỏ bé, mềm nhũn của hắn cương lên vì kích thích bệnh hoạn. Hắn đè lên vợ, đẩy mạnh một phát. Lồn Nhi vẫn còn hơi rộng vì những lần trước, nhưng hắn vẫn rên khoái trá.

“Cái lỗ này hôm nay có ai đụng vào chưa? Nói thật đi em…”

Nhi cắn chặt môi, nước mắt lăn dài. Nàng khóc nấc: “Anh… anh nói gì vậy… đừng…”

Huy dập mạnh hơn, hông va vào đùi vợ “bốp bốp”. Hắn ghé sát tai nàng, thở hổn hển:

“Em có thích những gã to khỏe, đen hôi ngoài công trường không? Thích cặc to hơn cặc anh không? Thích bị chúng nó đụ mạnh đến mức khóc không?”

Mỗi câu hỏi như một nhát dao. Nhi khóc đến run người, nhưng lồn nàng lại co thắt mạnh vì ký ức ban chiều. Huy cảm nhận được, hắn cười trong nước mắt:

“Em ướt quá… Anh nói trúng tim đen hả? Địt mẹ… vợ anh dâm thế này…”

Hắn xuất rất nhanh, chỉ vài chục cú thúc. Tinh dịch loãng, ít ỏi bắn vào sâu trong lồn Nhi. Hắn nằm đè lên vợ. Hai vợ chồng ôm nhau trong bóng tối, cả hai đều biết sự thật đã thay đổi mãi mãi.

Nhi ngồi dậy, run rẩy lấy từ trong túi xách ra một xấp tiền dày cộm. Những tờ 500 nghìn nhàu nhĩ, cuộn tròn, còn vương mùi khói thuốc và mồ hôi. Nàng đưa cho chồng, giọng nhỏ:

“Tiền… tiền thưởng thi đua ở trường và tiền khách tip dạo này. Anh cất đi, cho vào quỹ làm IVF của vợ chồng mình.”

Huy cầm xấp tiền. Nó nặng trĩu. Hắn biết rõ: trường học không thưởng tiền mặt, khách tip cũng không bao giờ nhiều thế này. Hắn ngửi thấy mùi của Văn trên những tờ tiền. Hắn biết đây là tiền bán thân của vợ. Tiền để mua tinh trùng của kẻ khác vào lồn vợ hắn.

Nhưng hắn không vứt đi. Hắn vuốt tóc Nhi, giọng nghẹn:

Bình luận

Để lại bình luận