Chương 10

“Ừ… anh cất. Cảm ơn em.”

Trưa hôm sau. Quán còn vài bàn khách lác đác. Nhi mặc áo dài mỏng, tạp dề buộc ngoài, đang bưng bê. Văn bước vào một mình, không đàn em. Hắn quét mắt một vòng, nhận ra ngay sự thay đổi của Huy: lầm lì hơn, không dám nhìn thẳng, nhưng lại khúm núm rót nước, dọn bàn nhanh hơn. Văn cười trong bụng. Con sói già đã ngửi thấy mùi nhục nhã.

Hắn chọn chiếc bàn ở góc khuất nhất, chính diện với gian bếp mở. Hắn kéo chiếc khăn trải bàn màu trắng rủ xuống thấp, che kín phần chân bàn.

Nhi bưng mâm cơm ra. Vừa đặt xuống, Văn túm lấy cổ tay nàng, kéo mạnh. Nhi ngã ngồi lọt thỏm vào lòng hắn. Chiếc khăn trải bàn phủ xuống, che kín từ eo trở xuống của cả hai.

Nhi hoảng hốt định vùng dậy. Văn thì thầm sát tai:

“Ngồi yên. Đút cơm cho tôi ăn, bà chủ.”

Một bàn tay thô ráp luồn tọt vào trong váy nàng, giật phăng chiếc quần lót sang một bên. Hai ngón tay to bè đâm thẳng vào lồn Nhi, móc ngoáy mạnh bạo. Nàng cắn chặt môi, thân trên vẫn thẳng, cố giữ nụ cười thương mại.

Văn ngả lưng ra ghế, một tay vẫn móc lồn, một tay gõ nhịp lên bàn:

“Đút cơm cho tôi ăn. Làm rơi một hạt, tôi sẽ móc thủng cái lỗ này.”

Nhi run rẩy cầm thìa, xúc cơm, đút vào miệng Văn. Tay nàng run đến mức cơm rơi vãi một ít xuống khăn. Văn cười khẩy, ngón tay móc sâu hơn, ngoáy trúng điểm G. Nhi giật nảy người, nước dâm trào ra ướt đẫm đùi hắn.

Từ gian bếp, Huy đứng chết trân. Hắn thấy rõ: vợ hắn đang ngồi trên đùi Văn. Bờ vai Nhi run lên bần bật. Đôi mắt nàng tuyệt vọng, đẫm nước, nhìn thẳng vào bếp, cầu cứu chồng.

Ánh mắt hai vợ chồng giao nhau.

Nhi nhìn chồng, môi run run, nước mắt lặng lẽ rơi. Nàng muốn hét: “Cứu em!” Nhưng nàng chỉ im lặng, tiếp tục đút cơm cho kẻ đang cưỡng hiếp mình. Dưới khăn bàn, ngón tay Văn thụt ra thụt vào, tiếng “lép nhép lép nhép” nhỏ nhưng rõ ràng với Huy. Nhi cắn môi đến bật máu, cố giữ khuôn mặt bình thản vì bàn bên còn hai khách đang ăn. Nàng mỉm cười yếu ớt với chồng, như thể đang nói: “Anh tha thứ cho em…”

Huy nắm chặt cán sạn xào rau đến trắng khớp. Lương tâm giằng xé. Hắn muốn lao ra. Hắn muốn đập vỡ đầu Văn. Nhưng hình ảnh xấp tiền tối qua hiện lên. Tiền IVF. Tiền nhà. Tiền tương lai của đứa con chưa ra đời. Hắn cúi gầm mặt. Nước mắt rơi xuống chảo dầu.

Hắn bước lùi lại, vặn núm bếp ga lên mức to nhất. Ngọn lửa bùng lên khè khè, tiếng xèo xèo của dầu mỡ kêu vang dội. Hắn quay lưng lại, giả vờ xào rau, nhưng tai hắn vẫn nghe rõ tiếng rên rỉ ngắt quãng của vợ, tiếng nước lồn lép nhép dưới khăn bàn.

Văn nhai cơm chậm rãi, mắt nhìn thẳng vào lưng Huy, giọng trịch thượng:

“Bà chủ đút cơm ngon lắm. Tiếp tục đi.”

Nhi khóc thầm, nhưng lồn nàng co thắt mạnh, nước dâm chảy lênh láng xuống ghế nhựa. Nàng đút thêm một thìa, vai run bần bật. Huy nghe hết. Hắn khóc, nhưng không quay lại. Hắn để ngọn lửa che giấu tất cả.

Nhi đạt cực khoái dưới khăn bàn, ngón tay Văn rút ra, dính đầy nước trong suốt. Hắn lau tay vào váy Nhi, thì thầm:

“Tối nay tìm cách tới phòng trọ tôi đang ở, gần chợ, tới nơi gọi điện cho tôi. Nhớ chuẩn bị sẵn lồn sạch sẽ thơm tho.”

Nhi đứng dậy, cầm mảnh giấy Văn đưa có ghi số điện thoại, chân mềm nhũn, quần lót ướt sũng. Nàng mỉm cười với khách bàn bên như không có chuyện gì, nhưng ánh mắt khi nhìn chồng vẫn là ánh mắt của một người phụ nữ đã bị phá nát.

Huy tắt bếp. Hắn lau nước mắt, quay ra, giọng bình thường:

“Em dọn bàn cho anh Văn đi.”

Đó là khoảnh khắc Huy đã chính thức trở thành người chồng hèn nhát.

Và quán cơm bình dân ven quốc lộ này, từ nay, không còn là nơi bán cơm nữa. Nó đã trở thành nơi bán mất nhân phẩm của đôi vợ chồng.

Bình luận

Để lại bình luận