Chương 9

Sự chênh lệch giữa họ giờ đây rõ rệt đến mức khiến Dũng cảm thấy mình là một bóng ma mờ nhạt bên cạnh đóa hoa rực rỡ. Nhi dậy thì thành công rực rỡ như một lời nguyền từ thần linh. Cô cao 1m75, đôi chân dài miên man chiếm hơn nửa chiều cao, thon thả và săn chắc từ những buổi tập yoga bà Hồng ép nó học từ nhỏ. Thân hình người mẫu: eo thon nhỏ một vòng hai, hông nở nang theo đường cong chữ S hoàn hảo, và bộ ngực nảy nở đầy đặn, núm vú hồng hào luôn lấp ló dưới lớp áo sơ mi đồng phục bó sát. Khuôn mặt sắc sảo, đôi mắt to tròn giờ đây lóe lên sự kiêu kỳ chết người, mái tóc đen dài óng ả xõa xuống lưng như dòng suối huyền bí, và đôi môi đỏ mọng luôn mím lại trong nụ cười nhếch mép đầy thao túng. Nhi không chỉ xinh đẹp – cô là tuyệt trần, là giấc mơ của mọi thằng con trai trong trường, với làn da trắng nõn mịn màng tỏa hương sữa tắm hoa hồng, và bước đi uyển chuyển khiến không khí xung quanh dường như nặng nề hơn vì dục vọng.

Ngược lại, Dũng trông càng nhỏ bé, hèn mọn. Cậu giờ thấp hơn Nhi, khiến cậu phải ngẩng đầu lên khi nhìn vào mắt nó – một tư thế phục tùng tự nhiên. Dáng vẻ tầm thường: vai hẹp, tay chân chai sạn từ việc nhà, và khuôn mặt góc cạnh thiếu sức sống, với đôi mắt luôn né tránh. Khi Nhi bước đi trước, váy đồng phục trắng bay phất phơ để lộ đôi chân dài trắng muốt, Dũng lẽo đẽo theo sau xách cặp, trông như một thằng hầu già nua bên cạnh nữ thần. Sự đối lập ấy không chỉ thể chất – nó là biểu tượng của quyền lực: Nhi là đóa hoa độc nở rộ, Dũng là chiếc bóng úa tàn dưới chân.

Đêm đầu tiên bà Hồng vắng nhà, Nhi thiết lập luật lệ mới. Căn biệt thự im lìm dưới ánh trăng, tiếng đồng hồ tích tắc vang vọng qua hành lang lát đá hoa cương. Dũng đang xếp chăn gối trong góc phòng ngủ phụ trên lầu – nơi cậu vẫn ngủ từ nhỏ, dù chật hẹp – thì tiếng bước chân vang lên. Nhi đẩy cửa, mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng tang ôm sát cơ thể, đôi núm vú lấp ló dưới lớp vải. “Mày còn nằm đây làm gì?” Giọng nó the thé, đầy khinh miệt. Trước khi Dũng kịp trả lời, nó lao vào, túm đống chăn gối ném tung tóe xuống sàn. “Chó thì không được ngủ trên giường! Từ nay, sàn bếp là chỗ của mày. Lạnh lẽo cạnh tủ lạnh, để mày nhớ thân phận. Không có lệnh của tao, cấm bước chân lên lầu!” Dũng ngẩn người, tim đập thình thịch. Cậu có thể phản đối – cậu lớn hơn, mạnh hơn, và giờ không có bà Hồng. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt kiêu ngạo ấy, cậu chỉ cúi đầu: “Dạ… thưa Cô chủ.” Nhi cười khanh khách, quay lưng đi, để lại cậu với đống chăn bừa bộn.

Từ đó, Dũng gánh vác toàn bộ. Sáng năm giờ, cậu dậy đi chợ, mua rau củ tươi, cá hồi hun khói cho bữa sáng của Nhi. Cậu nấu cơm, giặt giũ – tay ngâm trong xô nước xà phòng đến nứt nẻ – và ủi phẳng phiu từng chiếc váy lót ren của nó, mùi nước hoa thoang thoảng khiến cu cậu cương cứng xấu hổ. Chiều, cậu lái chiếc xe máy cũ đưa Nhi đến trường, rồi học chung lớp với nó. Tối, cậu quét dọn biệt thự rộng lớn, lau chùi hồ bơi đến bóng loáng, trong khi Nhi nằm dài trên sofa xem phim Hàn Quốc, chân gác lên lưng cậu như ghế tựa. “Mày chậm quá, đồ ăn hại! Lau kỹ sàn đi, tao ghét bụi bẩn.” Nhi quát, và Dũng chỉ gật đầu, lưỡi thè ra lau mồ hôi trên trán.

Ở trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai, Nhi là hoa khôi bất đắc dĩ. Với chiều cao một mét bảy lăm và vẻ đẹp sắc sảo, cô nhanh chóng trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn. Đám nam sinh lớp mười một – những thằng con nhà giàu, cao to, lái xe SH đến trường – xếp hàng theo đuổi: gửi hoa hồng vào tủ đồ, mời cà phê ở quán sang, thậm chí viết thư tình sến súa. Nhi hưởng thụ, cười nhếch mép với mỗi lời tỏ tình, nhưng không bao giờ đáp lại. Dũng luôn lẽo đẽo theo sau: xách cặp nặng trịch sách vở của nó, mua bánh mì kẹp thịt nướng cho nó giờ ra chơi, thậm chí đứng quạt mát bằng quyển vở khi nó than nóng. Giữa lớp, khi Nhi duỗi vai mỏi, cậu quỳ một chân dưới bàn, đấm bóp vai nó nhẹ nhàng, ngón tay chai sạn lướt qua lớp da mịn màng. “Mạnh tay lên, mày! Đồ vô dụng,” Nhi cằn nhằn, nhưng giọng đầy thích thú.

Bình luận

Để lại bình luận