Chương 8

Nhi rút tay ra, nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng trắng đục dính bê bết trên lòng bàn tay. Nó nhếch mép, ác độc: “Cái gì mà gớm vậy. Bẩn quá. Mày liếm sạch đi, chó.” Dũng, vẫn còn run rẩy sau cao trào, cúi xuống, lưỡi liếm láp từng giọt tinh của chính mình khỏi tay nó. Vị mặn chát, nhục nhã đến tận cùng. Nhưng trong đáy lòng cậu, khoái cảm cắm rễ sâu: sự sỉ nhục này, từ Nhi, là thứ cậu thèm khát. Cậu tôn sùng nó hơn bao giờ hết.

Nhi cười thỏa mãn, ngả người ra sau. “Tốt. Từ nay, mỗi lần tắm, mày phải bắn cho chị xem. Chị thích xem chó sủa.” Nó thì thầm, mắt lóe lên sự điên rồ của kẻ kiểm soát. Dũng gật đầu, nước mắt lăn dài trên má – không phải khóc vì đau, mà vì một nỗi tuyệt vọng ngọt ngào. Hạt giống khổ dâm đã nảy mầm, và Nhi chính là người tưới nước cho nó bằng độc dược.

Những tháng sau, thói quen ấy lặp lại. Mỗi tối bà Hồng vắng, phòng tắm trở thành thánh đường bệnh hoạn. Dũng kỳ cọ cơ thể Nhi, tay lướt qua ngực nó giờ đã nở nang hơn, núm vú cứng lại dưới ngón tay cậu. Nhi mân mê cu cậu, vuốt ve đến khi cậu bắn, rồi bắt cậu liếm sạch. “Cu mày to thật, nhưng chỉ là đồ chơi thôi.” Nó cười, dirty talk ngày càng thô tục. Dũng rên rỉ, xuất tinh hết lần này đến lần khác, sự nhục nhã pha lẫn khoái cảm ăn sâu vào não cậu. Cậu không còn hận nữa; cậu yêu – không, tôn sùng – Nhi như một nữ thần ác quỷ.

Ở trường, sự tôn sùng ấy càng rõ nét. Khi Nhi bị đám con trai lớp tám trêu ghẹo, Dũng lao vào đánh nhau, mặt mũi bê bết máu. Nhưng Nhi không cảm ơn; nó tát cậu trước mặt mọi người: “Mày dám đánh bạn chị hả? Quỳ xuống xin lỗi đi.” Dũng khóc, nhưng cậu làm theo, trong tiếng cười hô hố của đám bạn Nhi. Và đêm ấy, trong bồn tắm, Nhi thưởng bằng cách vuốt cu cậu đến bắn – một phần thưởng nhục nhã khiến cậu nghiện ngập.

Dũng biết mình đang sa lầy. Cậu thông minh, cậu có thể trốn thoát bỏ nhà đi. Nhưng mỗi lần nhìn Nhi, đóa hoa kiêu ngạo với cơ thể nảy nở và lời nói dâm đãng, cậu lại quỳ xuống. Cậu là chiếc bóng của nó, và giọt tinh đầu đời đã khóa chặt cậu vào địa ngục khoái lạc ấy.

Bốn năm cấp hai trôi qua như một cơn mê sảng, nơi Dũng ngày càng chìm sâu vào vòng xoáy tôn sùng Nhi. Cậu đã 18 tuổi, thân hình dừng lại ở mức 1m70, không cao lớn hay vạm vỡ, chỉ là dáng vẻ khúm núm, lầm lũi của một thằng con trai tầm thường – khuôn mặt góc cạnh nhưng thiếu sức sống, mái tóc cắt ngắn gọn gàng che đi đôi mắt sâu hoắm luôn cúi gằm, và đôi vai hơi gù vì gánh vác việc nhà từ nhỏ. Dũng thông minh, nhưng cậu giấu kín thành tích bằng cách giả vờ hỏi bài bạn bè, vì cậu biết: trí tuệ của cậu không phải để tỏa sáng, mà chỉ để phục vụ “Cô chủ”. Mỗi tối, trong bồn tắm suối khoáng, cậu quỳ kỳ cọ cơ thể Nhi, để nó mân mê cu cậu đến xuất tinh, rồi liếm sạch tay nó với vị mặn chát của sự nhục nhã. Và cậu nghiện – nghiện lời sỉ nhục dâm đãng của nó, nghiện cảm giác bị kiểm soát.

Lúc này Nhi 15 tuổi, cùng Dũng bước vào cấp ba, trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai. Bà Hồng, giờ đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp sắc sảo nhờ mỹ phẩm đắt tiền và những chuyến du lịch châu Âu, tái giá với một ông chồng Việt kiều giàu có ở Mỹ. “Tao đi đây,” bà ta tuyên bố vào một buổi sáng tháng Chín năm 2017, khi vali Louis Vuitton xếp chồng ở hành lang biệt thự. “Nhà cửa tao để lại cho hai đứa. Dũng, mày lo hết việc nhà, nấu nướng, dọn dẹp. Nhi, con là tiểu thư, đừng đụng tay vào cái gì bẩn thỉu.” Bà ta ôm Nhi một cái, rồi liếc Dũng như nhìn một con chó: “Nhớ đấy, mày mà làm con tao khổ, tao về cắt cu mày.” Bà lên máy bay chiều hôm ấy, và căn biệt thự rộng lớn – với hồ bơi xanh ngắt, vườn cây ăn quả um tùm và những phòng ngủ xa hoa trên lầu – chính thức trở thành “vương quốc” của hai anh em. Không người lớn, không ràng buộc. Chỉ có Nhi – nữ hoàng – và Dũng – con chó.

Bình luận

Để lại bình luận