Chương 8

: Món Quà Cho Lan Anh (817 từ)

Mặt cô biến sắc, cô cảm thấy lời nhắn hơi buồn cười nhưng lại không cười nổi. Cô chỉ nhìn hắn từ xa một lúc, ánh mắt pha lẫn ngạc nhiên, nghi ngờ và thận trọng sâu sắc. Khi tạm biệt, cô ôm mẹ, ôm các em, rồi chỉ gật đầu nhẹ với Vũ, giọng nhỏ chỉ đủ cho Vũ nghe nhưng rõ ràng:
“Cảm ơn em, người đẹp trai nhất gia đình.”
Hồng Ngọc tiễn con gái ra cửa, không biết gì về khoản tiền hay lời cảm ơn vừa nãy. Bà chỉ thấy con gái có vẻ bớt đi vẻ ưu sầu so với khi mới về
Lan Anh vẫy tay vui vẻ với chị gái. Kim Ngân lên xe khách về nhà với tâm trạng phức tạp: nhẹ nhõm phần nào vì khoản tiền bất ngờ, nhưng cũng đầy cảnh giác. Vũ đứng nhìn xe khuất bóng, nụ cười nhẹ thoáng qua. 100 triệu nhìn nhiều nhưng không hề nhiều, nó có thể giảm nhiệt món nợ của Kim Ngân nhưng tuyệt đối không thể đảo ngược tình thế
“Cứ coi như một khoản đầu tư mạo hiểm đi”
Hắn cười bí hiểm, nhìn theo Kim Ngân đã đi khuất bóng. Lại một tuần nữa trôi đi. Lan Anh đứng trước gương trong phòng mình, tay cầm hai bộ đồ mới mua, ánh mắt đăm chiêu hơi suy tư. Cô mặc chiếc áo thun trắng đơn giản và quần short cotton hồng nhạt ở nhà, mái tóc buộc đuôi gà cao, khuôn mặt baby tròn trịa với đôi má phúng phính và đôi mắt to long lanh như nai con. Lan Anh hơi nghiêng đầu, má hơi phồng như con thỏ nhỏ, cô hơi gãi đầu ánh mắt lưỡng lự. Bỗng nhiên, cô thấy Vũ đang tập thể dục ở dưới sân, ánh mắt Lan Anh sáng lên. “Anh Vũ…lên đây em nhờ tí”
Vũ nghe thấy giọng em vợ thì hơi bất ngờ nhưng hắn vẫn thành thật đi lên phòng Lan Anh. Vừa mở cửa ra, hắn đã thấy cô mắt long lanh nhìn hắn
“Anh Vũ… anh giúp em chọn bộ nào đẹp hơn để đi cắm trại với lớp được không? Em không biết mặc cái nào hợp…”
Giọng Lan Anh nhỏ nhẹ, mang theo một chút chút e thẹn và nũng nịu, ánh mắt vô tội chớp chớp làm hắn không thể chối từ mà ừ một cái. Cô nhanh chóng đưa hai bộ đồ ra trước mặt Vũ. Vũ ngẩng đầu, trêu tức nói:
“Để anh xem thử. Nhưng mà phải mặc trên người mới biết có đẹp hay không chứ.”
Lan Anh đỏ mặt, gật đầu nhẹ,: “Dạ… anh chờ ngoài cửa một chút được không?”
Vũ cười: “Được thôi, anh chờ ngoài.”
Lan Anh đóng cửa phòng lại. Cô cởi áo thun và quần short, chỉ còn lại áo lót trắng mỏng và quần lót cotton đơn giản. Thân hình cô thanh mảnh nhưng mang vẻ cân đối hoàn hảo của tuổi 18: da trắng hồng như sữa tươi, mịn màng không tì vết, ánh nắng sớm hắt qua rèm cửa làm làn da cô lấp lánh như ngọc trai. Vai nhỏ nhắn, cổ thon dài, vòng một B-cup tuy không lớn nhưng lại rất đầy đặn và săn chắc, hai bầu ngực tròn trịa tự nhiên, quầng vú nhạt màu phải nhìn thật kĩ mới thấy bao bọc xung quanh núm vú nhỏ xinh màu hồng phấn. Vòng eo thon gọn nhưng cũng vừa đủ rộng để tạo đường cong nữ tính dịu dàng, bụng phẳng lì không một lớp mỡ thừa. Đôi chân dài mịn màng, kéo dài rồi mất hút nơi ngã ba thần bí, bắp chân săn chắc nhẹ, mắt cá chân nhỏ nhắn. Đặc biệt là phần hạ bộ, lông mu thưa thớt vẫn còn lẫn những sợi lông tơ nhưng vẫn mọc gọn gàng thành hình tam giác nhỏ xinh xinh ngay trên khe âm hộ hồng hào khép chặt. Môi âm hộ mũm mĩm đầy đặn, màu hồng nhạt tươi tắn, da thịt cực kỳ mịn màng và căng bóng, âm vật nhỏ xinh lấp ló dưới lớp da mỏng. Toàn bộ nơi thần bí của Lan Anh toát lên vẻ thanh khiết, trinh nguyên, non nớt nhưng lại ẩn chứa sức hút gợi cảm của thiếu nữ vừa trưởng thành, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải nuốt nước bọt. Cô mặc thử bộ thứ nhất: áo khoác gió màu be nhạt phối quần dài kaki rộng rãi rồi gọi Vũ vào, hắn gật gật đầu rồi đi ra. Bộ thứ hai: áo thun sát nách màu trắng phối quần short jeans ngắn, lộ đôi chân dài mịn màng. Sau khi mặc xong bộ thứ hai, Lan Anh lại gọi Vũ vào. Vũ bước vào, ánh mắt lướt qua toàn thân Lan Anh một cách chậm rãi.

Bình luận

Để lại bình luận