Chương 7

: Khoản Tiền Gửi Chị (828 từ)

Cũng tạm ổn.” Vũ đáp nhẹ nhàng, ánh mắt nhìn thẳng. Kim Ngân hơi quay đầu đi, không hiểu sao phong thái tự tin này của Vũ khiến cô hơi không quen. “Dù sao thì có vẻ mọi chuyện cũng tốt hơn rồi”
Kim Ngân nói khẽ, cô hơi thở dài có vẻ nhiều tâm sự. Vũ không nói gì chỉ âm thầm rửa rau, Kim Ngân nghĩ nghĩ gì đó rồi nói:
“Về chuyện trước kia…cho chị xin lỗi nhé”
Vũ hơi ngơ người khi nghe thấy điều đó, lần đầu tiên hắn nhận được một lời xin lỗi từ những người phụ nữ trong nhà này. Vũ ngước mắt, nhìn thấy gương mặt tuyệt mỹ của chị vợ, chút cảm giác kì lạ trong lòng biến mất. Hắn cười cười rồi quay mặt đi, gương mặt bí hiểm…có lẽ đã muộn rồi. Tối đó, sau bữa ăn, Vũ ngồi ở phòng khách xem phim cùng mọi người. Lan Anh cười vui vẻ khi xem phim nhưng tai vẫn vểnh lên khi nghe khi Vũ kể một vài câu chuyện về công việc “freelance”. Lan Anh nhìn anh rể với ánh mắt ngưỡng mộ và quý mến như một người anh trai lớn:
“Em cũng muốn sau này làm việc tự do như anh.”
Vũ cười xoa đầu cô bé một cách anh em: “Cố học giỏi đi, nghề tự do này không tự do như em nghĩ đâu.”
Lan Anh đỏ mặt nhẹ, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp, tin tưởng dành cho người anh rể mà cô luôn quý. Minh Thư ngồi một góc, liếc nhìn Vũ rồi nhếch mép khinh khỉnh như mọi khi. Cô vẫn giữ nguyên thái độ khinh thường bề ngoài, vì chồng cô dù đang gặp khó khăn tạm thời vẫn là người đàn ông giàu có thực sự trong mắt cô. Với Minh Thư, Vũ chỉ là “thằng ở rể” may mắn có chút việc làm online, chưa đủ để thay đổi suy nghĩ của cô. Trông khá lên thì đã sao? Chồng tao vẫn hơn nó nhiều. Còn Kim Ngân nằm trên giường, tâm trí rối bời vì cuộc gọi từ chồng: tiền tháng này chỉ gửi được một nửa, còn lại “để xoay sở dự án”. Cô thở dài, không biết mọi thứ sẽ ra sao. Ngày đầu tiên của cuối tuần kết thúc, không có sóng gió bên ngoài nhưng trong lòng của mỗi người đều không bình tĩnh. Buổi sáng vẫn yên ả. Kim Ngân dậy sớm nhất, ngồi ở bàn ăn với ly cà phê đen, mắt nhìn xa xăm ra sân. Cô mặc áo phông rộng và quần dài nhưng những đường nét cơ thể vẫn ẩn hiện dụ hoặc. Vũ xuống bếp sau lấy nước. Hắn chào cô:
“Sáng tốt lành chị Ngân.”
Kim Ngân gật đầu mỉm cười xã giao: “Ừ, sáng tốt lành.”
Vũ định nói gì đó nhưng có vẻ chưa phải lúc, hắn ta hơi nhíu mày nhìn vào tin nhắn trong điện thoại, nụ cười bí hiểm bỗng hiện lên nới khóe miệng. Theo thông tin hắn mới có được từ một người hắn quen biết qua một khoản đầu tư, Trọng-chồng Ngân vừa thua một vố đau, chính hắn phải tìm cách xoay sở nếu muốn giữ cái ghế của mình. “Reng..reng”
Kim Ngân nhận cuộc gọi dài từ chồng. Giọng anh ta căng thẳng, liên tục xin lỗi: dự án thất bại hoàn toàn, không những không gửi tiền tháng này mà còn phải vay thêm để trả nợ ngân hàng. Khoản vay chung của hai vợ chồng bắt đầu quá hạn, lãi phạt đang tăng từng ngày. Kim Ngân nghe mà mặt tái dần, tay siết chặt điện thoại. Cúp máy, cô ngồi ngồi thẫn thờ, ánh mắt nhìn Vũ cười yếu ớt, hắn hiểu ý lủi đi. Cô không khóc, chỉ thở dài sâu. Vũ bỗng nhiên quay người lại:
“Chị Ngân, chị ổn không ạ?”
Kim Ngân giật mình, vội lấy giọng bình thường: “Ổn em ơi… chị chỉ hơi mệt vì dậy sớm thôi. Em cứ làm việc của em đi.”
Là người phụ nữ đã có chồng, đã làm dâu một nhà khác nhiều năm, Kim Ngân luôn thận trọng hơn nữa bản thân cô cũng không thân thiết gì với cậu em rể này. Cô thà tự chịu đựng còn hơn để người ngoài, dù là họ hàng biết chuyện nợ nần gia đình mình. Vũ không ép, chỉ đáp: “Vâng, chị nghỉ đi nhé.”
Hắn rời đi ngay, không ngồi xuống hay cố tìm hiểu thêm. Tối đó, khi cả nhà đã ngủ, Vũ vẫn chuyển khoản kín đáo 100 triệu đồng vào tài khoản Kim Ngân. Ghi chú chỉ vỏn vẹn: “Hỗ trợ khẩn cấp – từ người đẹp trai nhất gia đình”
Sáng hôm sau, trước khi Kim Ngân lên xe về quê, cô kiểm tra điện thoại và thấy tin nhắn chuyển tiền.

Bình luận

Để lại bình luận