Chương 2

Ngày tôi nhận giấy báo trúng tuyển đại học, cha chỉ vỗ vai tôi và nói: “Vậy là sắp thành người lớn rồi. Cha mẹ sẽ lo cho con tiền học phí của học kỳ đầu tiên, và tiền thuê nhà tháng đầu tiên. Từ tháng thứ hai trở đi, con phải tự lo. Sống hay chết ở đất Sài Gòn là do bản lĩnh của con.”

Tôi đã sốc. Bạn bè tôi vào đại học được cha mẹ mua xe tay ga, sắm sửa laptop xịn, chu cấp hàng tháng không thiếu thứ gì. Còn tôi, hành trang mang theo chỉ có vài bộ quần áo cũ, một chiếc điện thoại “cục gạch” và số tiền ít ỏi cha cho. Đêm đầu tiên ở Sài Gòn, nằm trong căn phòng trọ chật hẹp, nóng như lò thiêu, tôi đã khóc vì tủi thân. Nhưng triết lý của cha đã ngấm vào máu tôi, tôi không cho phép mình gục ngã.

Quay lại với khởi nguồn ham muốn của tôi. Năm 2010, tôi vào đại học. Thời đó chương trình học ở trường tôi khá nhẹ. Tận dụng điều đó, ngoài giờ lên lớp, tôi lao vào cuộc chiến mưu sinh. Tôi đã làm đủ mọi nghề: từ phát tờ rơi ở ngã tư, phục vụ ở quán cà phê, cho đến làm nhân viên kho cho một xưởng may. Bất cứ việc gì có thể kiếm ra tiền, tôi đều làm. Vì thế, năm nhất đại học của tôi trôi qua trong guồng quay của học và làm, tôi chẳng có lấy một mảnh tình vắt vai, đơn giản vì không có thời gian và tiền bạc. Trong khi các bạn nam khác lãng mạn chở người yêu trên những chiếc xe máy bóng loáng, tôi chỉ có chiếc xe buýt và đôi chân để di chuyển giữa trường và chỗ làm.

Sang năm hai, cuộc đời tôi có một bước ngoặt. Nhờ chút năng khiếu vẽ vời và sự chăm chỉ, tôi xin được một chân làm thêm ở một công ty thiết kế nội thất nhỏ. Đây chính là “cái cần câu” mà cha đã trang bị cho tôi. Từ đây, cuộc sống của tôi bắt đầu khởi sắc, và tình yêu cũng tìm đến.

Em là con gái miền Tây, da trắng, dáng cao, nụ cười ngọt lịm. Em là đàn em khóa dưới, chúng tôi quen nhau qua câu lạc bộ tình nguyện của trường. Trong khi những chàng trai khác theo đuổi em bằng những lời lẽ hào nhoáng, những món quà đắt tiền, tôi lại thu hút em bằng một cách khác. Em bị hấp dẫn bởi câu chuyện một sinh viên nghèo tự mình bươn chải kiếm sống, tự đóng học phí và trang trải sinh hoạt. Em nói em ngưỡng mộ ý chí của tôi. Và chúng tôi bắt đầu hẹn hò.

Mối quan hệ của chúng tôi tiến triển rất nhanh. Khi đó, công việc của tôi ở công ty thiết kế đã đi vào ổn định. Nhờ chăm chỉ và có óc sáng tạo, tôi được sếp tin tưởng giao cho nhiều dự án nhỏ. Nguồn thu nhập của tôi trở nên rất ổn định, thậm chí là rủng rỉnh so với một thằng sinh viên. Trong khi bạn bè đồng trang lứa còn phải vắt óc bịa lý do để xin nhà vài trăm nghìn tiền sinh hoạt, thì mỗi tháng tôi đã có thu nhập ổn định ba bốn triệu đồng – một con số không nhỏ vào năm 2011. Tất cả là nhờ cha tôi, cách giáo dục khắc nghiệt của ông đã cho tôi khả năng kiếm tiền và sự trân trọng đồng tiền hơn bạn bè cùng tuổi.

Cô bạn gái đó của tôi, khá vật chất, nhưng lúc ấy tôi không nhận ra. Mối tình đầu mà, con tim thường lấn át lý trí. Tôi chẳng có cảm giác gì về phương diện đó cả, chỉ thấy em thật xinh đẹp, thật đáng yêu, và tôi muốn dành cho em những gì tốt nhất. Sau này, khi mọi chuyện vỡ lỡ, tôi mới nhận ra những dấu hiệu đã xuất hiện từ rất sớm.

Dù đã có tiền, tôi vẫn phải tuân thủ “kỷ luật thép” tự đặt ra: tự đóng học phí, tự lo sinh hoạt phí và gửi một khoản tiết kiệm phòng thân. Vì vậy, số tiền tôi có thể chi cho cô ấy cũng không quá nhiều. Lúc mới yêu, trong cơn say tình ái, tôi dĩ nhiên có rút tiền tiết kiệm ra để chiều chuộng em, mua cho em cái váy mới, dẫn em đi ăn ở những nhà hàng sang trọng hơn một chút. Nhưng khi khoản tiết kiệm chỉ còn đủ cho học phí và những tình huống khẩn cấp, tôi không thể tiêu xài hoang phí như trước được nữa. Tôi quay lại với nhịp sống tiết kiệm vốn có của mình.

Và rồi, tôi nhận ra thái độ của cô ấy đối với tôi bắt đầu thay đổi. Em hay thở dài khi tôi từ chối mua cho em một chiếc điện thoại cảm ứng đời mới. Em hay so sánh tôi với bạn trai của bạn em, rằng người ta được bạn trai đưa đón bằng xe tay ga, còn em phải đi xe buýt cùng tôi. Những lời trách móc ngày một nhiều hơn. Nhưng tôi, một thằng con trai khờ khạo trong tình yêu, chỉ nghĩ rằng em đang giận dỗi vu vơ.

Bình luận

Để lại bình luận