Chương 1

Xin tự giới thiệu, tôi tên Thành Dương, năm nay tôi ba mươi tuổi. Dưới lăng kính của xã hội hiện đại, tôi có thể được coi là một người thành đạt. Tôi là chủ một công ty thiết kế và thi công nội thất có tiếng ở Sài Gòn, sở hữu một căn nhà đẹp, lái một chiếc xe sang và có một gia đình mà nhiều người phải ao ước. Hiện tại, tôi đang sống rất hạnh phúc và hòa thuận cùng vợ tôi, con trai, và cha tôi, ông Chung. Bức tranh gia đình tôi là một bức tranh hoàn hảo: người vợ xinh đẹp, hiền thục; đứa con trai kháu khỉnh; người cha già mẫu mực. Chúng tôi là hình mẫu của một gia đình tam đại đồng đường kiểu mẫu giữa lòng Sài Gòn hoa lệ.

Nhưng đằng sau bức tranh hoàn hảo đó, tôi che giấu một bí mật, một ham muốn mà nếu nói ra, có lẽ chín trong mười người sẽ cho là bệnh hoạn, lệch lạc. Đó là tôi thích nhìn vợ tôi chung chạ với người đàn ông khác.

Ngay cả khi gõ những dòng này, tôi cũng cảm nhận được sự mâu thuẫn trong chính con người mình. Một mặt, tôi yêu vợ tôi tha thiết, yêu sự dịu dàng, sự hy sinh và tình yêu vô điều kiện cô ấy dành cho tôi và gia đình. Mặt khác, sâu thẳm trong tâm trí, tôi lại khao khát được chứng kiến cảnh cô ấy quằn quại trong vòng tay của một người đàn ông khác, nghe những tiếng rên rỉ của cô ấy không phải dành cho tôi. Đó là một sự giằng xé, một nghịch lý tồn tại dai dẳng trong tôi suốt nhiều năm qua.

Trước hết, hãy để tôi kể về nguồn cơn của cái ham muốn kỳ lạ trong tôi. Tôi không viết ra để tìm kiếm sự đồng cảm hay phán xét, mà chỉ đơn giản là để giãi bày, để tự mình nhìn lại con đường đã dẫn dắt tâm lý của tôi đến ngã rẽ oái oăm này. Tôi tin rằng ngoài xã hội có rất nhiều người đàn ông có khao khát giống tôi, nhưng vì định kiến xã hội, vì hoàn cảnh thực tế hoặc tính cách của người vợ mà không thể thực hiện được. Nhưng chắc chắn số người có suy nghĩ này không hề ít.

Làm sao tôi biết ư? Tôi có một tài khoản Zalo kín, chuyên để kết giao với những người bạn có cùng “sở thích”, và nhóm đó rất đông thành viên, đến từ mọi tầng lớp xã hội: từ anh công nhân, ông giáo viên, cho đến những doanh nhân thành đạt như tôi. Dĩ nhiên, trong đó cũng có những kẻ chỉ tò mò gia nhập cho vui, thích nghe chuyện nhưng không bao giờ dám làm thật. Cái tài khoản Zalo đó của tôi đã được chín năm rồi, tính từ những ngày cuối cùng của đời sinh viên. Trong nhóm, có những người bạn tôi đã trò chuyện tám, chín năm trời, thân thiết còn hơn anh em trong nhà, bởi chúng tôi có thể chia sẻ với nhau cái bí mật đen tối nhất mà không sợ bị dè bỉu. Chúng tôi thường xuyên cập nhật tình hình gần đây, kể cho nhau nghe những vấn đề trong cuộc sống, những khó khăn và dằn vặt gặp phải sau khi để vợ mình “ra ngoài”, rồi cùng nhau bàn cách giải quyết.

Mỗi người chúng tôi đều có những lý do khác nhau dẫn đến ham muốn này. Có người vì yếu sinh lý, muốn vợ được thỏa mãn. Có người lại bị ám ảnh bởi quyền lực, muốn kiểm soát vợ mình ngay cả trong những khoảnh khắc thân mật nhất với kẻ khác. Lại có người đơn giản chỉ là thích cảm giác bị sỉ nhục, cảm giác bị cắm sừng một cách công khai. Ai cũng có câu chuyện của riêng mình, nhưng có lẽ chuyện của tôi là đặc biệt nhất, bởi nó không đến từ sự tự ti hay lệch lạc bẩm sinh, mà đến từ một cú sốc, một hình ảnh đã khắc sâu vào võng mạc và định hình lại toàn bộ bản năng tính dục của tôi.

Câu chuyện của tôi bắt đầu vào năm 18 tuổi, khi tôi vào Sài Gòn để nhập học một trường đại học danh tiếng. Nói không ngoa, nhà tôi rất có điều kiện. Nhưng cuộc sống của tôi từ nhỏ đến lớn lại không hề sung sướng như người ta tưởng, thậm chí còn có phần khổ sở. Đó là cách giáo dục đặc biệt của cha tôi, ông Chung.

Cha tôi là một người đàn ông nghiêm khắc, kiệm lời nhưng có tầm nhìn xa. Ông thường nói với tôi: “Tiền của cha mẹ rồi cũng sẽ hết, kiến thức và bản lĩnh của con mới là của con mãi mãi. Cha sẽ cho con cái cần câu, chứ không cho con cá.”

Và ông đã làm đúng như vậy. Từ năm tôi học cấp ba, ông đã cắt mọi khoản tiền tiêu vặt. Muốn có tiền, tôi phải tự lao động. Mùa hè, trong khi bạn bè đi du lịch, đi học thêm, tôi phải theo chân cha ra công trình, làm những công việc phụ hồ như trộn vữa, khuân gạch. Da tôi đen nhẻm, tay chân chai sần. Ban đầu tôi rất uất ức, tôi cho rằng cha không thương mình. Nhưng sau này tôi mới hiểu, những ngày tháng đó đã rèn cho tôi một ý chí sắt đá và một cơ thể dẻo dai.

Bình luận

Để lại bình luận