Chương 2

Dũng cuộn tròn trên mảnh chiếu, cơ thể run rẩy trong cái lạnh thấu xương của đêm mưa. Cậu không hiểu tại sao. Cha cậu đã chết, và thế giới này bỗng chốc trở thành địa ngục. Tiếng khóc của cậu hòa lẫn với tiếng mưa rơi, nhỏ bé và vô vọng. Bên kia bức tường, trong căn phòng ấm áp với lò sưởi điện và đồ chơi xếp chồng, bé Nhi ba tuổi đang ngủ ngon lành trên chiếc giường có màn lụa trắng muốt. Nhi – đứa em cùng cha khác mẹ, con gái bà Hồng – có đôi má phúng phính, mái tóc đen nhánh xõa trên gối, và đôi mắt to tròn luôn lấp lánh sự ngây thơ. Lúc này, nó chưa biết gì về cơn ác mộng sắp ập đến với cậu anh trai.

Và rồi, sự ép buộc danh xưng bắt đầu. Đó là một buổi sáng tháng Chín, khi nắng heo may len qua cửa sổ bếp. Dũng đang bế bé Nhi ba tuổi trên tay, dỗ dành nó ăn cháo vì bà Hồng bận trang điểm ở phòng khách. Nhi chập chững, đôi tay mũm mĩm vò vò vào áo cậu, miệng bi bô: “Anh… anh…” Dũng mỉm cười yếu ớt, lần đầu tiên sau ba năm, cảm giác ấm áp len lỏi vào tim cậu. “Em Nhi ngoan, ăn đi anh.” Giọng cậu thì thầm, đầy trìu mến.

Tiếng bước chân the thé vang lên từ hành lang. Bà Hồng lao vào như cơn lốc, khuôn mặt đỏ bừng giận dữ. “Mày nói cái gì?” Bà ta giật phắt Nhi khỏi tay cậu, đặt con gái xuống ghế an toàn. Rồi, không một lời giải thích, bà ta tát Dũng một cái nổ đom đóm mắt. Cậu ngã nhào xuống sàn, má bỏng rát. “Mày là cái thá gì mà dám gọi con gái tao là ’em’? Nó là tiểu thư cành vàng lá ngọc, mày là rác rưởi! Mày dám sỉ nhục con tao à?” Bà ta lao vào góc bếp, rút ra cây roi mây dài ngoằng – thứ vũ khí bà dùng để “dạy dỗ” người giúp việc cũ.

Tiếng roi xé gió đầu tiên quất xuống đôi chân non nớt của Dũng. “Rắc!” Một vệt hằn đỏ rướm máu hiện lên trên bắp chân cậu. Dũng hét lên, cơ thể co rúm. “Mẹ… đau… con xin lỗi!” Nhưng bà Hồng không dừng lại. Roi thứ hai, thứ ba, quất liên hồi vào lưng, vào mông cậu. Mỗi cú đánh là một tiếng rít the thé từ miệng bà: “Mày là cái thá gì? Mày là chó! Gọi nó là ‘Cô chủ’! Mở miệng ra!” Máu rỉ ra từ những vết rách da, thấm đỏ cả mảnh chiếu dưới chân cậu. Dũng khóc thét, nước mắt hòa lẫn máu, cơ thể run rẩy như lá úa trong gió. Không ai cứu cậu. Người giúp việc mới – một bà cụ ngoài năm mươi – đứng ở cửa bếp, cúi gằm mặt, không dám can thiệp.

Bé Nhi ngồi trên ghế, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào cảnh tượng. Ban đầu, nó ngây thơ, thậm chí còn cười khúc khích khi thấy “anh” ngã lăn ra sàn. Nhưng rồi, theo bản năng bắt chước mẹ, đôi môi nhỏ xinh của nó mím lại, và ánh mắt dần chuyển sang vô cảm, rồi khinh miệt. Nó cầm thìa cháo, hất một ít xuống sàn cạnh Dũng, bi bô theo lời mẹ: “Chó… chó…”

Dũng đau đớn đến mức ý thức mơ hồ. Cậu cắn răng, máu tanh tràn miệng. “Dạ… Cô… Cô chủ…” Giọng cậu thì thào, vỡ òa trong tiếng khóc. Bà Hồng dừng roi, thở hổn hển, khuôn mặt thỏa mãn. “Tốt. Nhớ kỹ đấy. Từ nay, mày gọi nó là ‘Cô chủ’. Còn nó gọi mày là ‘mày’, là ‘chó’. Rõ chưa?” Dũng gật đầu lia lịa, cơ thể co quắp. Đó là khoảnh khắc cái lồng sắt vô hình đầu tiên chụp xuống cuộc đời cậu – không phải từ roi vọt, mà từ hai chữ “Cô chủ” cậu thốt ra trong nỗi tuyệt vọng. Nó cắm rễ sâu vào tâm trí cậu, như một hạt giống độc hại chờ ngày nảy mầm.

Ba năm trôi qua như một cơn ác mộng kéo dài. Giờ Dũng đã chín tuổi, và địa ngục của cậu đã trở thành thói quen. thân hình cậu gầy guộc, đen nhẻm vì nắng gió và lao động chân tay. Mỗi sáng năm giờ, cậu dậy quét lá sân vườn rộng thênh thang, lau chùi sàn đá hoa cương bóng loáng đến mức có thể soi gương. Bà Hồng không đánh cậu thường xuyên – bà ta thông minh hơn thế, biết rằng nỗi sợ hãi dai dẳng sẽ hiệu quả hơn những vết roi nhất thời. Bà ta thì thầm vào tai cậu mỗi tối, khi cậu quỳ gối lau chân bà: “Mày may mắn lắm, thằng rác rưởi. Nếu không có tao, mày đã chết đói ngoài đường từ lâu. Nhớ ơn tao đi.”

Bình luận

Để lại bình luận