Chương 2

Nhưng lạ thay, dưới bụng tôi lại nóng ran một cách kỳ quặc. Cặc tôi hơi cương lên dù đầu óc đang sôi sục giận dữ. Tôi tự nguyền rủa bản thân. Sao lại thế này? Sao lại có cảm giác bệnh hoạn ấy khi biết vợ mình đang… ngoại tình?

Hằng ngồi khoanh chân đối diện tôi trên giường, cách khoảng hơn một mét. Cô ấy mặc cái váy ngủ hai dây mỏng dính màu trắng sữa mà tôi thích, loại vải lụa mềm mại ôm sát cơ thể. Da Hằng trắng lắm, trắng đến mức dưới ánh đèn mờ còn nổi bật, trắng hồng tự nhiên chứ không phải kiểu bôi kem trắng giả tạo. Cặp vú to và căng tròn của cô ấy nâng đỡ lớp vải mỏng, hai núm vú hồng hồng in hằn rõ mồn một, cứ như đang mời gọi. Mỗi lần cô ấy thở mạnh một chút là cặp vú lại rung nhẹ, khiến tôi vừa muốn lao vào ôm vừa muốn tát cho một cái.

Tôi nuốt nước bọt, cổ họng nghẹn lại như có cục đá chặn ngang. Tôi gật đầu, không nói nên lời. Chỉ gật thôi, mà tim tôi như bị bóp nghẹt.

Hằng hít một hơi sâu, hai tay ôm lấy đầu gối, cặp vú bị ép lên nhìn càng căng mọng hơn. Cô ấy bắt đầu kể, giọng nhỏ nhẹ, chậm rãi, như đang cố gắng nhớ lại từng chi tiết một.

“Năm đó em học lớp 12, lớp chuyên Toán trường tỉnh. Thằng Kiệt… nó nhỏ hơn em hai tuổi, đang học lớp 10 cùng trường. Nhà nó gần nhà em ngoài quê, hai đứa hay gặp nhau ở bến xe buýt lúc chờ xe về. Ban đầu chỉ chào hỏi thôi, rồi nó hay nhắn tin hỏi bài vở, kiểu em lớn tuổi hơn nên nó hay gọi em là “chị”. Chỉ vài tuần là nhắn qua lại suốt, tối nào cũng chat Yahoo Messenger đến khuya, có hôm hai ba giờ sáng mới chịu ngủ.”

Tôi nghe mà máu trong người như sôi lên. Thằng đó là người yêu cũ của vợ tôi từ thời cấp ba, nhỏ hơn hai tuổi, kiểu “trai trẻ” mà Hằng từng kể vu vơ vài lần. Tôi chưa bao giờ nghĩ sâu xa. Giờ thì mọi thứ hiện rõ mồn một. Tôi siết chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay đau điếng.

Hằng ngừng một chút, nhìn tôi như chờ phản ứng. Tôi vẫn im lặng, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu cho cô ấy kể tiếp.

“Rồi một hôm nó rủ em đi chơi. Chiều thứ bảy, nó bảo ra công viên ven sông Hậu, chỗ gần cầu Cần Thơ cũ ấy. Em… em đồng ý. Lúc đó em mặc áo sơ mi trắng đồng phục với váy xanh, tóc cột đuôi gà. Nó mặc áo thun trắng, quần jeans, nhìn trẻ trung lắm. Nó mua hai chai Sting dâu, tụi em ngồi trên ghế đá nói chuyện một lúc. Gió sông mát lắm, thổi tóc em bay bay. Nó kể chuyện trường lớp, chuyện nó hay bị bắt nạt vì nhỏ con, rồi… rồi nó cầm tay em.”

Hằng ngừng lại, mắt nhìn xa xăm như đang sống lại khoảnh khắc ấy. Tôi cảm thấy ngực mình đau nhói, như có ai cầm dao cứa chậm rãi vào tim. Vợ tôi, cô gái mà tôi yêu tha thiết, từng để thằng nhóc nhỏ hơn hai tuổi cầm tay từ cái thời còn ngây thơ nhất.

“Nó kéo em vào góc khuất sau bụi chuối, chỗ ít người qua lại. Rồi nó… nó hôn em. Hôn tới tấp luôn anh ạ. Môi nó nóng lắm, hơi thở hổn hển, tay nó ôm chặt eo em kéo sát vào người nó. Em lúc đó run lắm, chân muốn mềm nhũn luôn. Da em nổi da gà hết lên, dù trời không lạnh. Mùi Sting dâu còn ngọt ngọt trong miệng em, lẫn với mùi mồ hôi của nó – mùi mồ hôi tuổi trẻ ấy, không hôi, mà… mà nam tính lắm, hơi thở hăng hăng của thằng con trai mới lớn.”

Tôi nuốt nước bọt đánh ực. Đầu tôi tự động tưởng tượng cảnh ấy: Hằng mười tám tuổi, da trắng hồng, má ửng đỏ, bị thằng nhóc lớp 10 kéo vào góc tối và hôn ngấu nghiến. Cặc tôi lại nhúc nhích một cách bệnh hoạn. Tôi tự mắng mình biến thái, nhưng không kiềm được.

Bình luận

Để lại bình luận