Chương 1

Tôi về nhà lúc hơn mười giờ tối, mặt nóng ran, tay nắm chặt điện thoại đến mức khớp trắng bệch. Hằng đang ngồi ở phòng khách xem tivi, thấy tôi bước vào thì đứng dậy cười cười như mọi ngày. Nhưng lần này tôi không cười lại. Tôi ném thẳng cái điện thoại lên bàn trà, màn hình vẫn sáng những dòng tin nhắn cuối cùng giữa cô ấy và thằng đó.

Là do tôi vô tình thấy chúng trên máy tính bàn ở nhà của vợ. Hằng để chế độ đồng bộ iCloud, chắc nghĩ tôi chẳng bao giờ đụng vào cái máy đó. Nhưng chiều nay tôi mượn tạm để in vài hóa đơn, rồi vô tình mở nhầm Messenger web. Và rồi… tất cả hiện ra. Những câu chữ dâm đãng đến mức tôi đọc mà tay run, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. “Hôm nay em mặc quần lót màu gì thế bé?” “Anh nhớ cái lồn em lắm, chặt khít ấm áp…” “Cuối tuần gặp nhau nhé, anh muốn bú vú em đến sưng luôn.” Và Hằng trả lời, không né tránh, không giận dữ, mà hưởng ứng. Những câu chữ khiến tôi muốn đập vỡ hết mọi thứ trong nhà.

Hằng nhìn màn hình, bên trong có ảnh tôi chụp tin nhắn giữa Hằng và Kiệt, mặt tái đi trong tích tắc. Cô ấy lắp bắp:

“Anh… anh xem cái gì vậy?”

Tôi gầm lên, giọng khản đặc vì giận:

“Cái gì? Mày hỏi tao xem cái gì à Hằng? Thằng Kiệt là thằng nào? Thằng người yêu cũ của mày hả? Sao? Tao đối xử với mày chưa đủ tốt hay sao mà mày phải đi ngoại tình với nó? Tao làm gì nên tội mà mày phản bội tao thế này?”

Hằng đứng chết trân, nước mắt bắt đầu trào ra. Cô ấy đưa tay lên bịt miệng, người run lẩy bẩy.

“Em… em xin lỗi… anh bình tĩnh đã…”

“Bình tĩnh cái con cặc!” – Tôi quát, bước lại gần hơn, chỉ tay thẳng vào mặt cô ấy – “Mày với nó nhắn tin kiểu gì mà dâm đãng thế hả? Nó hỏi quần lót mày màu gì, mày cũng trả lời? Nó bảo nhớ lồn mày, mày cũng bảo nhớ cặc nó? Tao đọc mà muốn ói máu đây này! Mày nghĩ tao ngu đến mức không bao giờ biết à?”

Hằng khóc nức nở, lùi lại ngồi phịch xuống ghế sofa, hai tay ôm mặt.

“Em sai rồi anh… em không cố ý… tại… tại nó liên lạc lại, rồi… rồi em yếu lòng…”

“Yếu lòng?” – Tôi cười khẩy, giọng đắng ngắt – “Yếu lòng hay là mày thèm cặc nó hả? Tao với mày lấy nhau bao năm, tao có bao giờ để mày thiếu thốn cái gì đâu? Nhà lầu, xe hơi, tiền tiêu không cần nhìn giá, mày còn muốn gì nữa? Hay là vì tao yếu sinh lý, không làm mày sướng được lâu nên mày phải đi tìm thằng khác?”

Tôi nói đến đây thì giọng nghẹn lại, không phải vì thương, mà vì đau. Đau đến mức muốn đấm vỡ cái gì đó. Hằng ngẩng lên nhìn tôi, nước mắt giàn giụa, môi run run:

“Không phải vậy đâu anh… em yêu anh mà… em chỉ… chỉ dại dột thôi…”

Tôi thở hổn hển, ngồi phịch xuống ghế đối diện, tay chống lên trán. Trong đầu quay cuồng hình ảnh những dòng tin nhắn. Thằng Kiệt. Thằng người yêu cũ nhỏ hơn vợ tôi hai tuổi. Giờ chắc cũng ngoài hai mươi mấy, chắc khỏe mạnh, chắc làm tình giỏi giang lắm nên vợ tôi mới nhớ nhung đến thế.

Im lặng một lúc lâu, tôi ngẩng lên nhìn cô ấy, giọng thấp xuống nhưng vẫn còn run vì giận:

“Tao muốn biết hết. Từ đầu đến cuối. Mày với nó thế nào, quen nhau từ bao giờ, làm gì với nhau… tao muốn nghe hết. Không thiếu một chi tiết nào.”

Hằng cúi đầu, nước mắt nhỏ xuống đùi. Cô ấy khẽ gật, giọng thều thào:

“Anh… anh muốn biết hết thì em kể. Nhưng kể xong… anh đừng bỏ em nhé…”

Bình luận

Để lại bình luận