Chương 7

: Tình Yêu Giả Và Bí Mật Thật (H)

Ian luôn cười như thể biết trước một câu chuyện mà những người khác mới chỉ đọc trang đầu. Bối cảnh của chương là căn hộ Bear. Nikki và bear trở thành một đôi; sự thân mật giữa họ mãnh liệt nhưng luôn có một ranh giới nikki nhất quyết giữ.

“Em đang giấu anh chuyện gì à?” Bear hỏi. Nikki nhìn anh một lúc lâu.

“Em chỉ chưa biết phải kể từ đâu.” Câu trả lời không giải quyết được mọi thứ, nhưng nó buộc cả hai phải nhìn nhau lâu hơn bình thường. Những điều trước đây có thể lướt qua bằng một nụ cười giờ bắt đầu có trọng lượng.

“Ian.” Bear gọi khi người kia sắp quay đi. Ian dừng lại.

“Nếu cậu biết chuyện gì về Nikki, nói với tôi.” Ian nhìn Bear vài giây rồi cười rất nhẹ.

“Cậu chắc mình muốn biết mọi thứ sao?” Bear im bặt.

“Tôi đùa thôi.” Ian nói, nhưng ánh mắt thì không giống đang đùa.

Nikki không còn sợ nhất chuyện bị bắt gặp. Điều làm cô hoảng hơn là cảm giác mỗi lần nói dối trót lọt, cô lại thấy nhẹ nhõm. Sự nhẹ nhõm ấy rất nguy hiểm, bởi nó chứng minh bí mật đang dần trở thành thói quen. Cô biết mình yêu Bear theo cách riêng, nhưng cũng biết mỗi cuộc hẹn với Ian đều để lại một vệt tâm lý khó xóa: tội lỗi, kích thích, xấu hổ và một thứ khao khát được nhìn thấy ở phiên bản mà Bear chưa từng biết.

Ian thích cảm giác kiểm soát câu chuyện hơn cả việc kiểm soát con người. Anh quan sát cách Nikki đổi giọng khi nói với Bear, cách Sarah né ánh mắt khi nói dối, cách một tin nhắn ngắn có thể khiến cả hai phụ nữ thay đổi lịch trình. Nhưng càng về sau, Ian càng thấy rõ một điều làm anh khó chịu: Nikki không hoàn toàn thuộc về bất kỳ ai. Cô có thể quay lại, có thể muốn anh, có thể giấu Bear vì anh, nhưng cô vẫn có khả năng nói không. Chính giới hạn ấy khiến Ian vừa bị hấp dẫn vừa thấy bị thách thức.

Bear không ngu ngốc; anh chỉ yêu quá lâu nên quen với việc tự giải thích mọi dấu hiệu theo hướng ít đau nhất. Khi Nikki đổi lịch, anh nghĩ cô bận. Khi cô né câu hỏi, anh nghĩ cô cần không gian. Khi cô tỏ ra quá nồng nhiệt sau một ngày biến mất, anh coi đó là bằng chứng cô vẫn yêu mình. Mỗi lời giải thích đều hợp lý riêng lẻ. Chỉ khi đặt cạnh nhau, chúng mới trở thành một bức tranh mà Bear chưa sẵn sàng nhìn thẳng.

Sarah vừa là người chứng kiến vừa là người bị kéo vào. Cô có khả năng nhìn thấy mâu thuẫn mà Nikki cố che: một người có thể yêu Bear thật lòng nhưng vẫn phản bội anh; có thể ham muốn Ian mà vẫn ghét cảm giác bị thao túng. Chính vì hiểu điều đó, Sarah thường là người đầu tiên hỏi những câu khó chịu mà những người còn lại muốn tránh.

Ian kéo Nikki sát lại bằng một bàn tay ở eo, nhưng dừng ngay khi cô cứng người. Hơi thở cô gấp, một tiếng rên nhỏ bật ra khi anh ghé sát cổ. “Nhìn anh.” Ian nói. Nikki ngẩng lên, mắt vẫn còn căng thẳng. “Em vẫn muốn tiếp tục chứ?” Cô gật đầu rồi tự mình kéo anh lại gần. Nụ hôn sau đó sâu hơn, nóng hơn, nhưng mỗi lần Nikki khựng lại, Ian đều chậm xuống. Chính sự đan xen giữa ham muốn và quyền dừng khiến cô vừa run vừa tỉnh táo.

Ian cúi sát tai Nikki.

“Em bước vào đây bằng chân của mình. Nhớ điều đó.” Nikki thở gấp.

“Anh đừng nói kiểu đó.”

“Kiểu nào?”

“Kiểu làm em mất bình tĩnh.” Ian cười rất khẽ.

“Anh tưởng em thích nhất là lúc phải cố giữ bình tĩnh.”

Cửa không khóa. Chính chi tiết ấy làm Nikki căng thẳng hơn tất cả. Mỗi tiếng xe dừng dưới đường, mỗi tiếng thang máy mở, mỗi bóng người lướt qua khe cửa đều khiến cô tưởng Bear đã trở về. Ian lại có vẻ thích sự nguy hiểm ấy.

“Muốn anh khóa không?” anh hỏi. Nikki lắc đầu rồi lại đổi ý:

“Khóa đi. Nhanh.”

Sarah khoanh tay.

“Nếu Bear biết thì sao?” Nikki im lặng rất lâu.

“Nikki.”

“Tớ không biết.”

“Cậu có định nói không?” Nikki nhìn xuống điện thoại.

“Không phải hôm nay.”

Sự gần gũi giữa họ có thứ nhịp điệu vừa hấp dẫn vừa nguy hiểm. Ian giữ Nikki ở khoảng cách rất gần nhưng vẫn dừng mỗi khi cô cứng người hoặc nhìn về phía cửa.

“Sợ à?” anh hỏi.

“Có.”

“Muốn anh dừng?” Nikki lắc đầu.

“Vậy nhìn anh.” Cô làm theo, và chính việc được hỏi khiến cảm giác lén lút trở nên mãnh liệt mà không biến thành ép buộc.

Trước khi Nikki mở cửa, Ian giữ nhẹ cổ tay cô.

“Tin nhắn cho anh khi về đến nơi.”

“Để làm gì?”

“Để anh biết Bear chưa bắt gặp em.” Nikki nhìn anh.

“Anh nói như thể anh lo.” Ian cười.

“Đừng phá hình tượng của anh.”

Nikki ghét việc cơ thể mình phản ứng nhanh hơn lý trí. Một cái chạm ở cổ tay, một nụ hôn ở cổ hay vòng tay siết nhẹ quanh eo cũng đủ khiến hơi thở cô rối lên. Khi sự thân mật trở nên mãnh liệt hơn, cô nhắm mắt, rên khẽ và nắm chặt lớp vải sau lưng người kia. Nhưng cô vẫn nói được

“chậm lại”, vẫn có thể lùi đi, và chỉ khi người đối diện nghe lời cô, cảm giác hấp dẫn mới không biến thành một phần của lời nguyền.

Đến cuối chương, ngay khi Bear đi làm, Nikki lại bị bí mật với Ian kéo trở lại. Sự im lặng sau đó nặng hơn mọi câu nói. Nikki nhìn điện thoại, Bear nhìn Nikki, còn Ian nhìn cả hai như thể đang đo khoảng cách giữa sự thật và lúc nó bị phát hiện.

Bình luận

Để lại bình luận