Chương 8

: Sự Khác Biệt Khi Ở Bên Bear (H)

Sarah là người đầu tiên để ý những khoảng im lặng giữa họ dài hơn bình thường. Bối cảnh của chương là cửa hàng nhạc và căn hộ Bear. Bear nhận ra nikki luôn đặt những nguyên tắc khác nhau khi ở bên anh.

“Cô có thể đi về.” Ian nói. Nikki không nhúc nhích.

“Tôi biết. Vì thế nếu tôi ở lại, đó là vì tôi chọn.” Câu trả lời không giải quyết được mọi thứ, nhưng nó buộc cả hai phải nhìn nhau lâu hơn bình thường. Những điều trước đây có thể lướt qua bằng một nụ cười giờ bắt đầu có trọng lượng.

Nikki nhận ra cuộc sống của mình đã tách thành hai nhịp. Khi Bear có mặt, tình cảm dành cho anh tràn đến mạnh và sáng đến mức gần như lấp kín mọi thứ khác. Khi Bear rời đi, một lực kéo khác lại xuất hiện, gắn với Ian, với bí mật và cảm giác nguy hiểm. Điều khiến cô sợ không phải việc mình có nhiều ham muốn, mà là cảm giác có lúc chúng không còn hoàn toàn do cô điều khiển.

“Ian.” Bear gọi khi người kia sắp quay đi. Ian dừng lại.

“Nếu cậu biết chuyện gì về Nikki, nói với tôi.” Ian nhìn Bear vài giây rồi cười rất nhẹ.

“Cậu chắc mình muốn biết mọi thứ sao?” Bear im bặt.

“Tôi đùa thôi.” Ian nói, nhưng ánh mắt thì không giống đang đùa.

Trong đầu Nikki, Bear và Ian đại diện cho hai nhu cầu khác nhau. Bear là nơi cô muốn được yêu, được nhìn như một người tốt, một người có thể xây dựng gia đình. Ian lại kéo ra phần cô giấu kín: bốc đồng, ích kỷ, liều lĩnh và ham muốn được bước sát ranh giới. Điều khiến cô đau đớn là cả hai phần ấy đều là mình. Cành Liễu không tạo ra chúng từ hư vô; nó chỉ khiến những phần đối nghịch trở nên quá lớn để cô có thể tiếp tục giả vờ rằng chúng không tồn tại.

Ian không xem mình là kẻ ác. Đó là điều khiến anh nguy hiểm hơn. Anh tự biện hộ rằng Nikki trưởng thành, rằng cô tự đến, rằng Sarah tỉnh táo khi đồng ý. Nhưng sâu bên dưới, anh biết mình đã từng dùng lời ước như một lợi thế. Càng cố phủ nhận, anh càng phải nói nhiều hơn về ‘lựa chọn’ và ‘tự nguyện’ như thể lặp lại đủ lần sẽ biến quá khứ thành vô hại.

Điều khiến Bear bất an nhất không phải là tình dục hay ghen tuông. Đó là cảm giác anh chỉ biết phiên bản Nikki lựa chọn cho anh thấy. Anh muốn tin sự gần gũi có nghĩa là không còn bí mật, nhưng càng cố nắm lấy điều ấy, anh càng thấy giữa hai người tồn tại một cánh cửa Nikki luôn khóa.

Sarah không còn tin rằng im lặng là đứng ngoài cuộc. Mỗi lần cô giúp Nikki che một cuộc hẹn hay trả lời thay một câu hỏi của Bear, cô đang trở thành một phần của lời nói dối. Cảm giác ấy khiến cô vừa gần Nikki hơn, vừa thấy mình xa khỏi người bạn từng là.

Không khí giữa họ nóng lên rất nhanh. Nikki bám lấy vai Ian, hơi thở vỡ thành từng nhịp ngắn, tiếng rên bị cô cố nuốt lại vì sợ người ngoài nghe thấy. Ian cố tình ghé sát tai cô: “Nhỏ thôi, Bear đâu có ở xa như em nghĩ.” Nikki lườm anh, nhưng giọng đã khàn đi. “Anh cố ý làm em mất bình tĩnh.” Ian cười. “Anh chỉ đang xem em giữ được bình tĩnh đến đâu.”

“Nếu điện thoại em rung thì sao?” Ian hỏi. Nikki liếc màn hình.

“Nếu là Bear, em sẽ nghe.”

“Và nói gì?”

“Rằng em đang ở với Sarah.” Ian nhướng mày.

“Nói dối trơn tru thật.” Nikki siết môi.

“Anh đừng khiến em thấy tệ hơn.”

“Anh không cần. Em tự biết mình đang làm gì.”

Nikki kiểm tra đồng hồ lần thứ ba trong chưa đầy năm phút.

“Bear chỉ đi bốn mươi phút.” Ian tựa vai vào tường.

“Vậy em còn ba mươi hai phút.”

“Anh còn đếm à?”

“Tất nhiên.” Ian tiến lại gần.

“Anh không thích bị bắt quả tang vì em quên giờ.”

“Cậu với Ian có chuyện gì đúng không?” Sarah hỏi. Nikki khựng lại.

“Sao cậu hỏi vậy?”

“Vì mỗi lần anh ấy vào phòng, cậu đổi cách thở.”

“Vớ vẩn.” Sarah nhìn cô.

“Tớ chưa nói đó là chuyện xấu.”

Nikki bị kéo lại gần bằng một vòng tay ở eo. Cô hít vào rất khẽ, rồi một tiếng rên mềm thoát khỏi cổ họng khi Ian hôn xuống bên cổ.

“Nhỏ thôi,” anh thì thầm.

“Em tưởng anh muốn nghe à?” cô đáp, giọng đã đứt quãng. Ian cười sát da cô.

“Muốn. Nhưng không muốn hàng xóm nghe trước anh.” Cô đánh nhẹ vào vai anh, rồi chính mình lại kéo anh trở lại.

Ian ghé gần đến mức Nikki phải lùi nửa bước.

“Đừng nhìn anh kiểu đó.” cô nói.

“Kiểu nào?”

“Như thể anh biết em sẽ quay lại.” Ian cười rất khẽ.

“Anh không cần biết. Em tự đến mà.” Nikki định cãi, nhưng tiếng rên nhỏ thoát ra khi anh kéo cô lại gần đã phản bội sự bình tĩnh của cô. Ian lập tức chậm lại.

“Vẫn ổn?” Nikki gật đầu.

“Ừ. Đừng hỏi nữa.”

“Không hỏi thì mới nguy hiểm.”

Nikki đứng ngoài hành lang vài giây trước khi rời đi. Bên trong, Ian vẫn chưa bật đèn. Cô biết mình nên thấy nhẹ nhõm vì không ai phát hiện. Thay vào đó, cảm giác còn sót lại là một cơn run khó gọi tên—nửa tội lỗi, nửa mong lần sau nguy hiểm hơn một chút.

Đến cuối chương, Nikki né câu hỏi vì không thể giải thích cuộc sống hai mặt. Không có tiếng sấm hay dấu hiệu siêu nhiên nào. Cành Liễu chỉ nằm yên. Nhưng trong những lựa chọn của họ, ảnh hưởng của nó đã hiện ra rõ ràng hơn.

Bình luận

Để lại bình luận