Chương 6

: Bear Mua Cành Liễu (H)

Nikki thức dậy với cảm giác trong người có điều gì đó vừa bị thay đổi mà cô chưa thể gọi tên. Bối cảnh của chương là cửa hàng pha lê và phòng Bear. Bear tìm thấy một cành liễu khác và ước nikki yêu mình hơn bất cứ ai.

“Anh tin em.” Bear nói. Nikki nghe câu ấy như một lưỡi dao mỏng vì cô biết mình chưa xứng với sự tin tưởng đó. Câu trả lời không giải quyết được mọi thứ, nhưng nó buộc cả hai phải nhìn nhau lâu hơn bình thường. Những điều trước đây có thể lướt qua bằng một nụ cười giờ bắt đầu có trọng lượng.

“Ian.” Bear gọi khi người kia sắp quay đi. Ian dừng lại.

“Nếu cậu biết chuyện gì về Nikki, nói với tôi.” Ian nhìn Bear vài giây rồi cười rất nhẹ.

“Cậu chắc mình muốn biết mọi thứ sao?” Bear im bặt.

“Tôi đùa thôi.” Ian nói, nhưng ánh mắt thì không giống đang đùa.

“Nhìn anh đi.” Ian hạ giọng, gần như chỉ đủ cho Nikki nghe.

Nikki bắt đầu nhận ra sự lén lút cũng gây nghiện. Không phải chỉ vì Ian, mà vì cảm giác tồn tại trong hai thế giới cùng lúc. Một cuộc gọi với Bear khi Ian đang ở ngay bên cạnh khiến tim cô đập nhanh hơn bất kỳ lời nói nào. Cô ghét cảm giác đó, nhưng chính việc ghét nó lại khiến cô càng ý thức mình đang bị cuốn sâu hơn.

Ian không xem mình là kẻ ác. Đó là điều khiến anh nguy hiểm hơn. Anh tự biện hộ rằng Nikki trưởng thành, rằng cô tự đến, rằng Sarah tỉnh táo khi đồng ý. Nhưng sâu bên dưới, anh biết mình đã từng dùng lời ước như một lợi thế. Càng cố phủ nhận, anh càng phải nói nhiều hơn về ‘lựa chọn’ và ‘tự nguyện’ như thể lặp lại đủ lần sẽ biến quá khứ thành vô hại.

Điều khiến Bear bất an nhất không phải là tình dục hay ghen tuông. Đó là cảm giác anh chỉ biết phiên bản Nikki lựa chọn cho anh thấy. Anh muốn tin sự gần gũi có nghĩa là không còn bí mật, nhưng càng cố nắm lấy điều ấy, anh càng thấy giữa hai người tồn tại một cánh cửa Nikki luôn khóa.

Sarah không còn tin rằng im lặng là đứng ngoài cuộc. Mỗi lần cô giúp Nikki che một cuộc hẹn hay trả lời thay một câu hỏi của Bear, cô đang trở thành một phần của lời nói dối. Cảm giác ấy khiến cô vừa gần Nikki hơn, vừa thấy mình xa khỏi người bạn từng là.

Nikki tựa lưng vào tường, mắt vẫn hướng về phía cửa như thể chỉ cần nghe tiếng chìa khóa là sẽ lập tức tỉnh khỏi cơn say. Ian đặt tay ở eo cô, không đi xa hơn. “Muốn anh dừng?” anh hỏi. Nikki thở mạnh, lắc đầu. “Không.” “Nói rõ.” Cô siết tay áo anh. “Em muốn anh ở đây.” Câu trả lời khiến sự thân mật trở nên mãnh liệt hơn, nhưng cũng làm cô đau vì biết mình sẽ phải mang câu nói ấy trở về bên Bear.

“Đừng giả vờ như em không biết mình đang nghĩ gì.” Nikki nghiêng mặt tránh ánh mắt anh.

“Anh nói nhỏ thôi.” Ian bật cười.

“Sợ Bear nghe thấy à? Hay sợ chính em nghe rõ quá?”

“Im đi.”

“Em bảo anh im mà tay vẫn nắm áo anh thế kia?”

Điện thoại Nikki sáng lên đúng lúc không khí giữa họ căng nhất. Tên Bear hiện trên màn hình. Cô giật mình, lập tức đưa ngón tay lên môi ra hiệu Ian im lặng rồi bắt máy.

“Em đây.” Giọng cô dịu đến mức gần như không có sơ hở. Ian đứng ngay phía sau, cố tình ghé gần khiến Nikki phải cắn môi để không phát ra âm thanh lạ.

“Cậu với Ian có chuyện gì đúng không?” Sarah hỏi. Nikki khựng lại.

“Sao cậu hỏi vậy?”

“Vì mỗi lần anh ấy vào phòng, cậu đổi cách thở.”

“Vớ vẩn.” Sarah nhìn cô.

“Tớ chưa nói đó là chuyện xấu.”

Ian cúi đầu sát tai Nikki.

“Em biết mặt mình lúc cố không rên trông thế nào không?” Nikki đỏ mặt.

“Anh im đi.”

“Không.” Anh đáp ngay.

“Anh thích nghe em mắng hơn.” Cô bật cười giữa nhịp thở gấp, rồi tiếng cười lại biến thành một âm thanh nghẹn nhỏ khi anh kéo cô sát hơn.

Ian ghé gần đến mức Nikki phải lùi nửa bước.

“Đừng nhìn anh kiểu đó.” cô nói.

“Kiểu nào?”

“Như thể anh biết em sẽ quay lại.” Ian cười rất khẽ.

“Anh không cần biết. Em tự đến mà.” Nikki định cãi, nhưng tiếng rên nhỏ thoát ra khi anh kéo cô lại gần đã phản bội sự bình tĩnh của cô. Ian lập tức chậm lại.

“Vẫn ổn?” Nikki gật đầu.

“Ừ. Đừng hỏi nữa.”

“Không hỏi thì mới nguy hiểm.”

Khi tách ra, Nikki lập tức chỉnh tóc và quần áo, như thể chỉ cần mọi thứ trở lại ngay ngắn thì bí mật cũng có thể được giấu đi. Ian dựa vào tường nhìn cô, khóe miệng cong lên.

“Em giỏi giả vờ thật.” Nikki liếc anh.

“Nếu anh còn nói nữa, em đi.”

“Em vẫn sẽ quay lại.” Câu nói ấy khiến cô dừng tay đúng một nhịp.

Không có gì trực diện được nói ra, nhưng ham muốn hiện diện trong từng cử động. Nụ hôn sâu hơn, hơi thở gấp hơn, tóc Nikki rối xuống vai. Cô tựa lưng vào bề mặt gần nhất, nhìn người kia thật lâu trước khi chủ động kéo lại gần. Tiếng rên nhỏ bị nuốt vào một nụ hôn khác. Sau đó cả hai dừng lại, chỉnh lại quần áo và hỏi nhau một câu rất đơn giản: có ổn không?

Đến cuối chương, sáng hôm sau Nikki công khai ôm hôn Bear trước mặt mọi người. Khi cảnh ấy kết thúc, không ai lập tức hiểu nó sẽ dẫn đến đâu. Họ chỉ biết có một cánh cửa vừa được mở và việc đóng lại sau này sẽ khó hơn rất nhiều.

Bình luận

Để lại bình luận