Chương 9

“Mẹ chỉ biết con là con của mẹ thôi! Dù con có biến thành cái dạng gì đi nữa! Con vẫn là con của mẹ! Mẹ sẽ không trách con đâu, nếu có trách thì trách mẹ năm xưa không bảo vệ con cho tốt, lỗi tại mẹ!”

“Mẹ…!” Nói rồi Nghiêm Hạo bật khóc, một thằng đàn ông con trai mà lại khóc trước mặt mẹ. Nhất Tinh vội vàng ôm lấy Nghiêm Hạo.

“Khóc đi, khóc hết những tủi hờn mấy năm nay đi con, mẹ ở đây với con, mẹ không bao giờ rời con nữa.” Nói rồi Nhất Tinh ôm chặt Nghiêm Hạo, không hề để ý ngực mình bị dí sát vào đầu Hạo.

Cảm giác mềm mại, mùi sữa nhàn nhạt. Nghiêm Hạo khóc một hồi, mở mắt ra nhìn, trước mặt là vú to của mẹ. Xuyên qua lớp quần áo và áo ngực, Nghiêm Hạo biết bên trong cặp vú đó mềm mại thế nào. Không biết là bản năng hay là dục vọng đàn ông trỗi dậy, Nghiêm Hạo rất muốn ngậm núm vú của mẹ mà bú, nhưng biết làm vậy là sai trái.

Nhất Tinh thấy Nghiêm Hạo nín khóc, lại nhìn chằm chằm vào ngực mình ngẩn người, lúc này mới nhận ra mình hơi thân mật quá, vội vàng buông Nghiêm Hạo ra, sửa sang lại quần áo.

“Hạo nhi! Nghe mẹ nói nè! Nếu mẹ đã tìm được con rồi thì mẹ không thể để con muốn làm gì thì làm nữa, mẹ phải giúp con quay về đường chính đạo! Như vậy là tốt cho con thôi! Con phải hiểu cho mẹ! Giờ con tỉnh táo lại đi!”

“Mẹ! Con… Chắc con không quay đầu lại được đâu…”

“Con đừng nói vậy! Có mẹ thì mọi chuyện đều có cơ hội! Dù con có phải vào tù, mẹ cũng vào đó ở cùng con! Chờ con ra tù! Mẹ tuyệt đối không cho con rời khỏi mẹ nữa đâu!”

“Mẹ! Mẹ không hiểu đâu! Chuyện này không phải sức của mẹ là giải quyết được! Con… Con là đàn em của Phi Long!”

“Cái gì!? Cái băng xã hội đen lớn nhất đó hả?”

“Mẹ thấy đó, mẹ cũng biết mà, tụi nó là xã hội đen đó, nhưng mấy năm nay mấy người có làm gì được tụi nó đâu, ngược lại tụi nó càng ngày càng lớn mạnh!”

Phi Long không sống dai được đâu, sở dĩ chúng ta chưa động vào hắn, là vì có ô dù chống lưng, con biết mà, nhưng cái thằng đó đã bị điều tra bí mật rồi, chẳng bao lâu nữa, cả cái băng Phi Long tan tành mây khói thôi. Hạo nhi à! Giờ con phải tỉnh táo lên nghe chưa!

“Mày nói thật không đấy?? Hay mấy thằng cảnh sát lừa tao?”

“Mày còn không tin mẹ mày nữa à! Tao là mẹ ruột của mày đó!!!” Trần Nhất Tinh hơi nóng mặt, giọng cũng nghiêm khắc hẳn. Nghiêm Hạo bị cái khí thế đó áp đảo, “Thật đó mẹ, con tin mẹ!”

“Vậy thì tốt! Tình hình của con bây giờ thế nào rồi, con nói cho mẹ nghe xem nào!!”

“Con…” Nghiêm Hạo kể hết cho Nhất Tinh nghe chuyện nó quen Phi Long thế nào, rồi bị hắn dụ dỗ đến thành phố này, cả chuyện nó đang giúp thế lực nào nữa.

“Trời ơi! Chúng mày làm còn hơn những gì mẹ tưởng tượng đó con ạ, giờ con muốn quay đầu cũng khó rồi, haizz.”

“Mẹ không ngờ chúng mày lại làm nhiều chuyện trời ơi đất hỡi đến thế, nhưng cũng may, con chưa có giết ai, mọi chuyện vẫn còn cứu vãn được!”

“Muộn rồi mẹ ơi! Con mà muốn rút lui, Phi Long có tha cho con đâu, con dính vào bọn chúng nó lâu rồi!!”

Nhất Tinh nhìn Nghiêm Hạo mà lòng rối như tơ vò, làm sao để con trai thoát khỏi cái xã hội đen này đây. Nghiêm Hạo đúng là đã làm nhiều chuyện phạm pháp thật, mình lại còn bao che cho nó nữa, nhưng một khi Phi Long mà bị tóm, thì Nghiêm Hạo, với tư cách là cánh tay đắc lực của hắn, chắc chắn cũng bị liên lụy, không khéo nửa đời còn lại bóc lịch trong tù mất thôi. Giờ phải làm sao đây.

Nhất thời Nhất Tinh cũng chưa nghĩ ra, hai mẹ con hàn huyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, đến lúc phải tạm chia tay. Cái vị trí của Nghiêm Hạo bây giờ tuy có tiếng nói trong bang, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm, Nhất Tinh muốn liên lạc với Nghiêm Hạo cũng phải nghĩ cách đã. Nghiêm Hạo dặn Nhất Tinh tạm thời đừng liên lạc, nó sẽ chủ động tìm Nhất Tinh trước khi chia tay. Hai mẹ con bịn rịn chẳng muốn rời, cứ như đôi tình nhân sắp phải xa nhau ấy, ôm nhau thật chặt.

Bình luận

Để lại bình luận