Chương 7

“Thụp phộp ~” Tiếng rên rỉ của em tôi truyền đến từ bên kia cánh cửa, gáy nó khẽ chạm vào tường tạo ra tiếng động mà tôi nghe rõ mồn một. Chắc chắn là nó bị cặc to chống vào cổ họng, lúc nhận cặc địt thì bị lực đạo kia đẩy đến ngửa ra sau nên mới chạm vào tường.

“Đúng rồi! Giỏi lắm, dùng lưỡi cạo cặc kích thích đi!!” Thằng Đường Viên không hề kiềm chế âm thanh của mình, như thể nó muốn thông báo cho tôi biết là nó đang dạy em tôi thành một con máy địt, “Á á a! Tao không dạy mày liếm lỗ đít đâu -!! Tuyệt vời! Mày đúng là máy bay bà già trời sinh!!”

Nghe thằng Đường Viên nói, tôi không kìm được mà tưởng tượng ra cảnh em tôi ăn cặc của nó. Em gái tôi như một con dâm đãng, dùng lưỡi cạo hết từng tấc cặc, mặt thì hạnh phúc, mắt thì si mê nhìn chằm chằm cái cặc hùng vĩ, quên hết cả trời đất, mặc cho thằng Đường Viên nắm tóc nó mà địt.

Đáng giận, đáng giận, đáng giận! Sao trong trí tưởng tượng của tôi mà em tôi lại chủ động thế!

Chẳng lẽ tôi thực sự tin lời thằng Đường Viên, coi em tôi là máy bay bà già sao? Cũng không thể hoàn toàn trách tôi được! Em tôi có bộ ngực phát triển quá cỡ, ngoài việc nói em tôi sinh ra để hầu hạ cặc đàn ông ra thì không còn lý do nào khác cả.

Tiếng lưỡi em tôi quấn lấy cặc, như ASMR cực phẩm rót vào đầu tôi. Lưỡi hồng khuấy đảo môi tân, trộn lẫn vào suy nghĩ và cám dỗ của tôi, thụp phộp! Bú! Rõ ràng là bị địt nhanh, mỗi khi cặc rút ra khỏi miệng, tôi vẫn nghe thấy miệng em tôi luyến tiếc giữ lại cặc, kỷ lưu bú. Đáng chết thằng Đường Viên, sao đến giờ mà nó vẫn chưa bắn? Nếu miệng em tôi là cặc của tôi thì…

“Răng rắc -”

Cửa phòng mở ra. Thằng Đường Viên lấy lý do đi ỉa rồi biến mất hơn bốn mươi phút, giờ lại trở lại chỗ học như không có gì xảy ra. tôi không hỏi nó vì sao đi lâu vậy, chỉ đỏ mặt cúi đầu nhìn sách giáo khoa. Bên cạnh tôi có một cục giấy nhăn nhúm.

“Xin lỗi, tao đến muộn, xin lỗi nha, nhà mày ỉa sướng quá!”

Cái đệch! Chẳng lẽ thằng Đường Viên ngu ngốc kia nghĩ tôi không biết nó ôm miệng em tôi bú liếm như máy địt sao? Lấy cái lý do vớ vẩn thế mà cũng qua loa được à? Dù có chậm tiêu đến đâu thì cũng phải nghe ra ý giấu trong lời nói của mày chứ! Đem em gái tôi yêu quý so sánh với toilet, quá đáng thật!

So với mấy lời đó, càng quá đáng hơn là thằng Đường Viên thực sự coi em tôi là toilet để giải quyết sinh lý. Con khỉ đáng chết kia ngày thường bị mấy đứa con gái trong trường ghét bỏ, lại còn không thích sạch sẽ, cái cặc chưa ai chạm kia chắc chắn là thối hoắc, đầy rỉ sét và bựa. Mấy thứ đó, phỏng chừng đều bị em tôi ăn vào bụng hết rồi. Như vậy thì chẳng phải là còn bẩn hơn toilet sao!?

“Ông! Ông!” Điện thoại thằng Đường Viên lại rung. Nó nhìn điện thoại rồi mắt sáng rực lên.

“Tao nói mày đó, rốt cuộc có phải đến học không hả!” Cuối cùng tôi cũng lấy lại được một chút khí thế, dạy dỗ thằng Đường Viên đang lơ là học hành, “Lần này thi lại nữa là ở lại lớp đấy, như vậy cũng không sao à?”

“Rồi rồi…” Thằng Đường Viên bị tôi ép thì buông điện thoại ra, nhưng lúc nó đặt điện thoại xuống sàn nhà thì lại chậm như rùa bò, mắt thì dán chặt vào màn hình, tay thì gõ lia lịa, đến khi màn hình tắt hẳn thì nó mới lưu luyến rời mắt.

“Rốt cuộc đang nhắn tin với ai vậy – Mày đừng nói là lại đang tán tỉnh bạn học nào đấy nha?” tôi tuy là bạn của thằng Đường Viên, nhưng tôi không ưa cái đức hạnh của nó.

“Một con đĩ gửi ảnh nude cho tao đó!” Thằng Đường Viên đắc ý nói.

“Xạo ke, mày không phải là bị cả lớp con gái cho ăn bơ rồi à, con trai thì mày chỉ có tôi để nói chuyện thôi.” tôi vạch trần thằng Đường Viên. Loại người như nó làm gì có con nhỏ nào gửi ảnh cho. tôi thấy đau đầu với cái thằng bạn toàn nói xạo này. Tự hỏi không biết tôi đã lăn lộn với cái loại người này như thế nào nữa.

Bình luận

Để lại bình luận