Chương 5

Hắn bèn tổng kết lại suy nghĩ của mình..( vậy là chiếc điện thoại ảnh hưởng đến tất cả mọi người và mọi mệnh lệnh được đưa ra trong phạm vi khu trọ mới được thực hiện, nhưng khi ra ngoài phạm vi mới ra lệnh thì không có tác dụng và mọi mệnh lệnh lúc nói ở trong phạm vi khi ra ngoài phạm vi vẫn được thực hiện bình thường”. Hắn đắc ý với năng lực này nhưng rồi hắn nghĩ tới chuyện lúc nãy mặt liền biến sắc, lúc Thi cởi đồ nếu như có người ngoài đi ngang hay ai đó lỡ nhìn thấy thì tiêu rồi. May mắn là lúc đó hắn ở căn phòng cũ không có chỗ nằm với toàn bụi bặm hắn mới kéo vào phòng hắn nếu không mọi chuyện đã đổ bể rồi. Hắn tự nhủ sau này phải cẩn thận hơn và phải làm gì đó để phòng tránh chuyện người ngoài nhìn vào. Hắn như nghĩ ra điều gì đó rồi nhấc chiếc điện thoại lên và nói ” tất cả mọi người khi bước vào phạm vi khu trọ khi nhìn thấy tôi làm bất kể điều gì hay mọi thứ diễn ra đều phải xem như là điều hiển nhiên bình thường và không được nói những gì diễn ra trong khu trọ ra ngoài, nghiêm cấm gọi video trong khu trọ và những gì tôi nói ra dù vô lí đều phải nghe theo và phục tùng vô điều kiện luôn cho rằng là đúng”. Hắn vừa nói xong trong người chợt dâng lên 1 cảm giác kì lạ, rõ ràng bầu không khí xung quanh khu trọ đã thay đổi hắn cảm giác rất rõ nhưng người ngoài nhìn vào thì không thấy được. Khi lão chủ trọ quay lại hắn bèn nói với lão trong hôm nay phải thay đổi cổng thành 1 cái cổng sắt bịt kín xung quanh đến cả những lỗ trên hàng rào cũng phải bịt kín lại, ngăn chặn người ngoài nhìn vào bên trong. Lão nghe rồi gật gù đồng ý rồi bước ra làm việc. Xong rồi hắn lại nhấc chiếc điện thoại lên và nói “nghiêm cấm tất cả mọi người trừ tôi đi vào căn phòng này, chỉ có tôi mới được chạm vào chiếc điện thoại này” nói rồi hắn bèn lấy ổ khóa, khoá phòng lại niêm phong như cơ mật. Xong hết mọi thứ hắn về phòng nằm suy nghĩ còn chỗ nào phải cẩn trọng hơn không. Nhưng cơ thể hắn bỗng mất hết sức lực vì sáng phải lao động nặng nhọc cộng thêm việc bắn ra 1 mớ tinh dịch làm hắn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ miệng vẫn nở nụ cười.

Sau khi trải qua mệt mỏi Vũ ngủ 1 giấc say đến tận 18 giờ tối, ngoài trời mặt trời đã lặn. Những người bạn cùng phòng hắn đã về những tiếng động lớn đánh thức hắn, Vũ lờ mờ tỉnh dậy với khuôn mặt ngái ngủ, đây có vẻ là giấc ngủ ngon nhất không phải lo nghĩ của hắn kể từ lúc bé đến giờ. Hắn ngồi bần thần nhớ lại những việc vừa xảy ra lúc sáng như chỉ là giấc mơ, rồi hắn nghe thấy tiếng nói kêu mình. Hắn xoay qua thì thấy đó là Minh và Tân đang ngồi ăn những xiên hot dog và những phần cánh gà rán, bụng hắn chợt kêu lên ọt ọt vì cơn đói. Nghĩ lại thì từ sáng đến giờ hắn chưa ăn thứ gì vào bụng.

Minh thấy thế liền khịa hắn ” ml mày làm gì mà nhìn mệt mỏi vậy, bụng lại kêu ọt ọt. Bộ sáng giờ quay tay đến ngất đi hay gì ” nói rồi cả 2 thằng cười haha.

Vũ nhìn bọn nó như nhìn những kẻ hề hắn nghĩ ” quay tay à, tao đã không còn là thằng Vũ trước đó rồi.

Bình luận

Để lại bình luận