Chương 5

“Ra phục vụ bạn trai chị đi,” hắn thì thầm, giọng đầy chế giễu. “Tối nay, chốt cửa cẩn thận… vì em sẽ vào đấy. Và lần này, em sẽ cho chị biết thế nào là bị đụ thật sự.”

Dũng buông cô ra, thong thả kéo quần lên, quay lưng đi lên lầu như không có gì xảy ra.

Nhi vuốt vội lại váy áo, chân lảo đảo, mặt đỏ bừng. Cô mở tủ lạnh, lấy lon bò húc đưa cho Hải. Mùi mồ hôi nam tính của Dũng vẫn còn vương trên người cô, lẫn với mùi tình dục ngai ngái.

Hải tháo một bên tai nghe, đón lon nước. Cậu ta nhíu mày, ngửi thấy mùi lạ – mồ hôi đàn ông mạnh mẽ xen lẫn mùi dâm thủy. Ánh mắt Hải khẽ liếc xuống phần ngực váy Nhi hơi xộc xệch, đôi môi sưng đỏ, và đôi chân run run.

Thay vì ghen tuông hay hỏi han, một cảm giác râm ran lạ lùng chạy dọc sống lưng Hải. Tim cậu ta đập nhanh hơn. Một hình ảnh thoáng qua trong đầu: Nhi vừa làm gì đó… với ai đó… ngay trong nhà này. Cậu ta nuốt khan, không nói gì, chỉ im lặng uống một ngụm nước lớn.

Bữa tối hôm ấy nặng nề như một lớp màng vô hình bao trùm cả căn nhà. Bà Thảo vẫn nấu những món quen thuộc, nhưng không khí quanh bàn ăn đã khác. Dũng vẫn giữ nụ cười lễ phép, giọng trầm ấm kể chuyện trường lớp, thỉnh thoảng khen bà Thảo “món thịt kho hôm nay ngon hơn cả nhà hàng”. Bà Thảo đỏ mặt, Lan cười khúc khích, ánh mắt lén liếc thân hình Dũng qua lớp áo phông mỏng.

Hải ngồi im lặng hơn thường lệ. Cậu ta liếc Nhi, liếc Dũng, rồi lại liếc lon coca trên bàn như thể đang cố gắng xóa đi mùi lạ lẫm còn vương trong ký ức. Nhi ăn rất ít. Đũa cô run run, ánh mắt cố tránh Dũng nhưng lại vô thức tìm kiếm cậu ta. Mỗi lần Dũng cười, vùng kín của cô lại co thắt một cách phản bội.

Khi mọi người giải tán, Hải kéo Nhi vào phòng ngay lập tức. Cậu ta đóng cửa, ôm chặt lấy cô từ phía sau, tay luồn vào dưới váy ngủ. “Em… anh muốn em tối nay,” giọng Hải khàn khàn, mang theo chút tuyệt vọng.

Nhi không cưỡng lại. Cô để Hải lột quần lót, đẩy cô nằm xuống giường. Hải cởi vội quần, con cặc đã cứng nhưng chỉ vừa đủ để vào. Cậu ta nhấp vài cái, thở hổn hển, mồ hôi túa ra. Chỉ chưa đầy ba phút, Hải rên rỉ, toàn thân giật bắn rồi xịu hẳn. Tinh dịch loãng chảy ra ngoài, thấm ướt ga giường.

Hải lăn sang một bên, thở dài nặng nề. “Xin lỗi… anh mệt quá.” Rồi cậu ta quay lưng vào tường, kéo chăn lên, nhanh chóng ngáy khò khò.

Nhi nằm đó, mắt mở to nhìn trần nhà. Cơ thể cô nóng ran, lồn vẫn còn co giật vì thèm khát. Lời Dũng đêm qua vang vọng không ngớt: Tối nay, chốt cửa cẩn thận… vì em sẽ vào.

Cô nhìn chằm chằm vào chốt cửa. Tay run run. Lý trí gào thét: Đừng. Đây là nhà. Đây là giường của Hải. Nhưng dục vọng đã thắng. Nhi rón rén ngồi dậy, chân trần chạm sàn lạnh. Cô bước đến cửa, xoay nắm đấm, mở chốt ra. Tiếng “cách” khẽ như tiếng sét trong đầu cô.

Nhi trở lại giường, nằm sát mép, tim đập thình thịch. Cô không chốt cửa.

Đồng lõa.

1 giờ sáng.

Cánh cửa phòng khẽ mở, không một tiếng động. Bóng đen cao lớn của Dũng lẻn vào. Cậu ta chỉ mặc mỗi chiếc quần lót sịp đùi, thân hình vạm vỡ lấp loáng dưới ánh đèn ngủ mờ ảo hắt từ ngoài đường. Dũng khép cửa lại, nhưng không chốt.

Bình luận

Để lại bình luận