Chương 5

Từ Kiều Kiều dụi mắt, giọng nói mềm mại muốn chết, một đôi vú trắng ngần lớn ngạo nghễ áp thẳng vào mặt Trần Vũ. Gương mặt nhỏ nhắn thanh thuần vô cùng, nhưng lại ẩn chứa vẻ quyến rũ mê hồn.

Trần Vũ quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào đôi vú đầy đặn của cô, tức đến bật cười: “Tôi làm cô tỉnh? Từ Kiều Kiều cô có bị bệnh không? Nếu bà nội tôi phát hiện ra, hai chúng ta có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội!”

“Vậy thì không rửa nữa,” Từ Kiều Kiều vẫn không chịu dậy, cô tựa vào ngực hắn, đôi mắt to ngấn nước ngước lên nhìn hắn làm nũng: “Anh cũng biết đấy, em rất yếu đuối, ở nhà anh em không ngủ được. Em trằn trọc cả đêm, cuối cùng không còn cách nào mới lén qua đây dựa vào anh, như vậy em mới ngủ được. Anh không thể trách em.”

Trần Vũ: “…”

Vậy là phải trách hắn, đúng không?

“Từ Kiều Kiều, cô có thể có chút liêm sỉ không?”

Trần Vũ cố gắng lột con yêu tinh này ra khỏi người mình.

“Muốn giữ thể diện thì làm sao mà theo đuổi anh được?” Từ Kiều Kiều ôm lấy vòng eo săn chắc của Trần Vũ, tay sờ xuống háng hắn, cười gian xảo: “Hơn nữa, anh cũng cứng rồi, chẳng lẽ anh không muốn em sao?”

Cô không nghĩ rằng mình lại không có sức hấp dẫn đến vậy, chỉ là Trần Vũ quá cổ hủ.

“Đi ra ngoài!”

Trần Vũ bế bổng Từ Kiều Kiều lên, ôm cô trở lại phòng ngủ của mình, đắp chăn cẩn thận cho cô rồi quay lưng bỏ đi. Nhưng lại bị Từ Kiều Kiều nắm chặt cánh tay: “Không được đi! Nếu anh dám đi, em sẽ la lên, em sẽ nói với bà nội là anh đối với em có ý đồ xấu, muốn cưỡng hiếp em!”

“Từ Kiều Kiều!”

Trần Vũ lúc này cuối cùng cũng biết thế nào là bị vu oan mà không thể phản bác.

“Ai nha, anh đừng giận mà, em chỉ muốn làm bạn tình với anh thôi. Anh thực hiện tâm nguyện này của em xong, em bảo đảm sẽ không bám riết anh nữa.”

Từ Kiều Kiều cúi đầu, trên mặt lộ ra một nụ cười ranh mãnh, hoàn toàn khác với giọng nói tủi thân giả vờ vừa nãy.

Tất nhiên, trở thành bạn tình chỉ là bước đầu tiên. Cô còn có những kế hoạch khác, chỉ là hiện tại chưa thực hiện thôi.

“Đừng hòng mơ tưởng.”

Trần Vũ hừ lạnh một tiếng, biểu cảm trên gương mặt tuấn tú không có chút thay đổi.

Cơ thể hắn chỉ dành cho vợ hắn đụng chạm, chứ không đời nào để cho người phụ nữ trông có vẻ kinh nghiệm đầy mình, có thể đã lên giường với rất nhiều đàn ông này đụng vào.

Sáng hôm sau, Từ Kiều Kiều tỉnh dậy vệ sinh cá nhân xong, Trần Vũ đã nấu xong bữa sáng.

“Bà nội đâu rồi, sao bà không ăn cùng chúng ta?”

Từ Kiều Kiều vừa lau tóc vừa hỏi một cách mềm mại.

Trần Vũ ngồi bên bàn gỗ, nhai nửa cái bánh bao trắng: “Bà nội dậy sớm, bà ăn rồi, đi dạo rồi.”

“À vậy à,” Từ Kiều Kiều cười tươi đi đến, ngồi xuống bên cạnh Trần Vũ: “Bà nội sống rất có quy luật, không khí ở nông thôn lại trong lành, bà nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.”

Động tác ăn bánh bao của Trần Vũ khựng lại, hắn không ngờ người phụ nữ trước mặt này cũng khá lương thiện.

Từ Kiều Kiều uống một ngụm cháo, rồi nhìn lại Trần Vũ: “Nhìn em làm gì? Em biết em đẹp mà.”

Thế là, chút thiện cảm vừa mới chớm nở trong lòng Trần Vũ lại lập tức biến mất.

Người phụ nữ này không phải là loại dễ đối phó, cũng không phải là người hắn có thể trêu chọc.

“Khi nào cô đi, tôi đưa cô ra cửa thôn.”

Dù sao thì đường ở nhà họ rất khó đi, trong lòng Trần Vũ biết, tóm lại phải đưa người phụ nữ này ra ngoài an toàn mới được.

“Anh đi lúc nào thì em đi lúc đó.”

Từ Kiều Kiều đã quyết tâm, muốn cùng Trần Vũ trở lại thành phố. Cô không muốn về một mình, như vậy thì thảm lắm.

—————-

Sau khi ăn cơm xong, lợi dụng lúc Trần Vũ đang rửa bát, Từ Kiều Kiều ôm lấy hắn từ phía sau, cười khúc khích nói: “Trần Vũ, anh thật đảm đang nha.”

Không chỉ đẹp trai, mà việc nhà anh cũng rất giỏi, từ giặt quần áo, nấu cơm, quét dọn, rửa bát, chẳng khác gì phiên bản nam của cô Tấm.

Cô nghĩ, người vợ tương lai của Trần Vũ nhất định là người hạnh phúc nhất trên thế giới. Bởi vì Trần Vũ nhìn qua là biết sẽ rất cưng chiều vợ.

Dù thế nào đi nữa, cô cũng phải cố gắng để theo đuổi anh!

“Bỏ tay ra.”

Trần Vũ nhíu mày. Hắn đang rửa bát, không tiện tránh né sự tấn công của Từ Kiều Kiều.

“Em không bỏ đâu,” Từ Kiều Kiều không những không bỏ tay ra mà còn ôm chặt hơn, gác đầu lên tấm lưng rộng lớn của hắn. Bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve qua lại trên cơ bụng rắn chắc: “Sao nào, chẳng lẽ anh còn muốn đi mách bà nội, nói em quấy rối tình dục anh à?”

Trần Vũ: “…”

Hắn sắp bị người phụ nữ mặt dày này làm cho tức đến phát điên rồi.

Mách bà nội? Trần Vũ hiểu rất rõ, bà nội chắc cũng mong mình và cô ta ở bên nhau. Hắn sẽ không đời nào làm cái chuyện chui đầu vào rọ đó.

Bình luận

Để lại bình luận