Chương 4

: Bear Trong Vòng Tay Ảo Tưởng (H)

Mưa phủ một lớp nước mỏng lên cửa kính, biến những bóng người bên trong thành các mảng màu mơ hồ. Bối cảnh của chương là quán ăn rồi căn hộ Nikki. Nikki ngồi sát bear trong bữa tối nhưng tâm trí liên tục trượt về phía bí mật với ian.

“Anh không muốn em làm bất cứ thứ gì chỉ vì sợ mất anh.” Bear nói. Nikki cúi mắt. Chính câu đó khiến cô khó thở hơn mọi lời trách móc. Câu trả lời không giải quyết được mọi thứ, nhưng nó buộc cả hai phải nhìn nhau lâu hơn bình thường. Những điều trước đây có thể lướt qua bằng một nụ cười giờ bắt đầu có trọng lượng.

Nikki nhận ra cuộc sống của mình đã tách thành hai nhịp. Khi Bear có mặt, tình cảm dành cho anh tràn đến mạnh và sáng đến mức gần như lấp kín mọi thứ khác. Khi Bear rời đi, một lực kéo khác lại xuất hiện, gắn với Ian, với bí mật và cảm giác nguy hiểm. Điều khiến cô sợ không phải việc mình có nhiều ham muốn, mà là cảm giác có lúc chúng không còn hoàn toàn do cô điều khiển.

Bear hạ giọng.

“Cậu thấy Nikki hôm nay không?”

“Có.” Ian đáp.

“Cô ấy cứ tránh điện thoại của tôi.” Ian cười nhạt.

“Người yêu nhau đâu có nghĩa phải báo cáo từng phút.” Bear cau mày.

Nikki không còn sợ nhất chuyện bị bắt gặp. Điều làm cô hoảng hơn là cảm giác mỗi lần nói dối trót lọt, cô lại thấy nhẹ nhõm. Sự nhẹ nhõm ấy rất nguy hiểm, bởi nó chứng minh bí mật đang dần trở thành thói quen. Cô biết mình yêu Bear theo cách riêng, nhưng cũng biết mỗi cuộc hẹn với Ian đều để lại một vệt tâm lý khó xóa: tội lỗi, kích thích, xấu hổ và một thứ khao khát được nhìn thấy ở phiên bản mà Bear chưa từng biết.

Ian không xem mình là kẻ ác. Đó là điều khiến anh nguy hiểm hơn. Anh tự biện hộ rằng Nikki trưởng thành, rằng cô tự đến, rằng Sarah tỉnh táo khi đồng ý. Nhưng sâu bên dưới, anh biết mình đã từng dùng lời ước như một lợi thế. Càng cố phủ nhận, anh càng phải nói nhiều hơn về ‘lựa chọn’ và ‘tự nguyện’ như thể lặp lại đủ lần sẽ biến quá khứ thành vô hại.

Điều khiến Bear bất an nhất không phải là tình dục hay ghen tuông. Đó là cảm giác anh chỉ biết phiên bản Nikki lựa chọn cho anh thấy. Anh muốn tin sự gần gũi có nghĩa là không còn bí mật, nhưng càng cố nắm lấy điều ấy, anh càng thấy giữa hai người tồn tại một cánh cửa Nikki luôn khóa.

Sarah không còn tin rằng im lặng là đứng ngoài cuộc. Mỗi lần cô giúp Nikki che một cuộc hẹn hay trả lời thay một câu hỏi của Bear, cô đang trở thành một phần của lời nói dối. Cảm giác ấy khiến cô vừa gần Nikki hơn, vừa thấy mình xa khỏi người bạn từng là.

Ian kéo Nikki sát lại bằng một bàn tay ở eo, nhưng dừng ngay khi cô cứng người. Hơi thở cô gấp, một tiếng rên nhỏ bật ra khi anh ghé sát cổ. “Nhìn anh.” Ian nói. Nikki ngẩng lên, mắt vẫn còn căng thẳng. “Em vẫn muốn tiếp tục chứ?” Cô gật đầu rồi tự mình kéo anh lại gần. Nụ hôn sau đó sâu hơn, nóng hơn, nhưng mỗi lần Nikki khựng lại, Ian đều chậm xuống. Chính sự đan xen giữa ham muốn và quyền dừng khiến cô vừa run vừa tỉnh táo.

“Tôi không bắt cô ấy báo cáo.”

“Vậy thì đừng hỏi tôi như đang điều tra.”

“Em run rồi.” Ian nói.

“Tại anh cứ nhìn.”

“Vậy anh quay đi nhé?” Nikki lập tức giữ tay áo anh.

“Không.” Ian mỉm cười.

“Thế thì đừng trách anh vì nhìn em như thế.”

Sarah vừa rời khỏi hành lang thì Ian kéo cửa đóng lại. Nikki quay sang, hạ giọng:

“Anh điên à? Cô ấy vừa ở ngoài kia.” Ian nhướng mày.

“Thì cô ấy đã đi rồi.”

“Lỡ quay lại thì sao?”

“Vậy em nên bớt gây tiếng động.” Câu nói khiến Nikki đỏ bừng mặt.

“Cậu với Ian có chuyện gì đúng không?” Sarah hỏi. Nikki khựng lại.

“Sao cậu hỏi vậy?”

“Vì mỗi lần anh ấy vào phòng, cậu đổi cách thở.”

“Vớ vẩn.” Sarah nhìn cô.

“Tớ chưa nói đó là chuyện xấu.”

Nikki bị kéo lại gần bằng một vòng tay ở eo. Cô hít vào rất khẽ, rồi một tiếng rên mềm thoát khỏi cổ họng khi Ian hôn xuống bên cổ.

“Nhỏ thôi,” anh thì thầm.

“Em tưởng anh muốn nghe à?” cô đáp, giọng đã đứt quãng. Ian cười sát da cô.

“Muốn. Nhưng không muốn hàng xóm nghe trước anh.” Cô đánh nhẹ vào vai anh, rồi chính mình lại kéo anh trở lại.

Ian ghé gần đến mức Nikki phải lùi nửa bước.

“Đừng nhìn anh kiểu đó.” cô nói.

“Kiểu nào?”

“Như thể anh biết em sẽ quay lại.” Ian cười rất khẽ.

“Anh không cần biết. Em tự đến mà.” Nikki định cãi, nhưng tiếng rên nhỏ thoát ra khi anh kéo cô lại gần đã phản bội sự bình tĩnh của cô. Ian lập tức chậm lại.

“Vẫn ổn?” Nikki gật đầu.

“Ừ. Đừng hỏi nữa.”

“Không hỏi thì mới nguy hiểm.”

Trước khi Nikki mở cửa, Ian giữ nhẹ cổ tay cô.

“Tin nhắn cho anh khi về đến nơi.”

“Để làm gì?”

“Để anh biết Bear chưa bắt gặp em.” Nikki nhìn anh.

“Anh nói như thể anh lo.” Ian cười.

“Đừng phá hình tượng của anh.”

Cảnh thân mật không kéo dài vô tận và cũng không biến thành một màn phô bày. Điều được nhấn mạnh là sự căng thẳng giữa ham muốn và bí mật: tiếng thở gấp, nụ hôn vội, những cái ôm siết chặt, một tiếng rên nghẹn lại khi họ phải dừng vì nghe tiếng động bên ngoài. Sau đó luôn là khoảnh khắc tỉnh táo hơn, khi mỗi người phải đối diện với việc mình vừa làm và lý do thật sự đằng sau nó.

Đến cuối chương, Bear tưởng Nikki đang dần có tình cảm với mình. Không có tiếng sấm hay dấu hiệu siêu nhiên nào. Cành Liễu chỉ nằm yên. Nhưng trong những lựa chọn của họ, ảnh hưởng của nó đã hiện ra rõ ràng hơn.

Bình luận

Để lại bình luận