Chương 4

Tôi đã không xông vào đánh ghen. Tôi cũng không đóng sầm cửa lại rồi ra phòng khách ngồi khóc. Tôi không bỏ đi. Tôi cứ thế đứng ở cửa, trân trối nhìn vào chỗ hai cơ thể đang giao cấu, trong lòng không có nỗi buồn, cũng không có sự phẫn nộ. Thay vào đó, một cảm giác kỳ lạ trỗi dậy. Đó là một cảm giác kích thích đến run người. Tiếng rên rỉ quen thuộc của người phụ nữ mà tôi yêu, trong tai tôi lúc này, lại khiến tôi cảm thấy kích động hơn cả những lúc bình thường tôi và cô ta làm tình. Máu trong người tôi sôi lên, và con cặc của tôi đã bất giác cứng như sắt từ lúc nào không hay.

Tôi cứ lặng lẽ nhìn, như một khán giả vô hình đang xem một bộ phim người lớn chân thực nhất. Tôi quan sát từng chuyển động, lắng nghe từng âm thanh. Cho đến khi cuộc mây mưa của họ kết thúc. Gã đàn ông gầm lên một tiếng cuối cùng rồi đổ gục xuống. Hắn nằm thở hổn hển một lúc rồi lồm cồm ngồi dậy, tháo cái bao cao su đã qua sử dụng trên con cặc của mình. Và chỉ đến lúc đó, khi quay người lại, hắn mới nhìn thấy tôi.

Sự hoảng hốt hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Bạn gái tôi cũng giật mình quay lại, mắt cô ta mở to, kinh hoàng.

Và dĩ nhiên, chúng tôi chia tay. Không có một cuộc cãi vã, không có một lời giải thích. Mọi thứ đã quá rõ ràng. Chuyện này cũng không bị đồn đại ra ngoài. Gã đàn ông kia, như tôi tìm hiểu sau này, là trưởng ban hội sinh viên của khóa họ, một kẻ có gia thế. Vì thế, câu chuyện kết thúc trong im lặng giữa ba chúng tôi. Hai người họ sau đó cũng đến với nhau, nhưng được bao lâu thì tôi không biết, và cũng không quan tâm.

Cảnh tượng ngày hôm đó đã kích thích tôi rất mạnh, nhưng cú sốc nó để lại cũng không hề nhỏ. Dù sao đó cũng là mối tình đầu, lần đầu tôi biết yêu, lần đầu tôi biến thành đàn ông cũng là với cô gái ấy. Nói không bị ảnh hưởng chút nào là nói dối. Suốt hai năm còn lại của đời sinh viên, năm ba và năm tư, tôi không hề yêu thêm ai nữa. Tôi lao đầu vào công việc và học tập như một cách để trốn chạy. Tôi tốt nghiệp với tấm bằng loại ưu, ra trường và thành lập công ty riêng. Nhưng hình ảnh buổi sáng hôm đó, và cảm giác kích thích tội lỗi ấy, đã trở thành một phần không thể xóa nhòa trong tâm thức của tôi, âm thầm định hình nên con người tôi của ngày hôm nay. Nó là hạt giống cho một khuynh hướng tình dục mà tôi sẽ phải đối mặt và tìm cách chung sống trong suốt phần đời còn lại.

Cú sốc từ mối tình đầu không quật ngã được tôi; ngược lại, nó trở thành một ngọn lửa âm ỉ thúc đẩy tôi lao về phía trước. Tôi dồn hết tâm trí, thời gian và năng lượng vào việc xây dựng sự nghiệp. Hai năm cuối đại học, tôi gần như sống ở công ty. Ban ngày đi học, ban đêm cày dự án. Tôi từ chối mọi cuộc vui, mọi lời mời tụ tập.

Và sự nỗ lực điên cuồng đó đã được đền đáp. Chỉ hai năm sau khi tốt nghiệp, với số vốn tích lũy được và một mạng lưới khách hàng kha khá, tôi đã thành công mở công ty thiết kế nội thất đầu tiên của mình.

Những ngày đầu khởi nghiệp là chuỗi ngày không ngủ. Công ty chỉ có vỏn vẹn ba người: tôi, một kế toán bán thời gian và một cậu sinh viên thực tập. Văn phòng là một căn phòng nhỏ xíu thuê ở quận Gò Vấp, nóng như một cái lò. Tôi vừa là giám đốc, vừa là nhà thiết kế chính, vừa là nhân viên kinh doanh, kiêm luôn cả chân giao hàng và giám sát thi công. Có những ngày tôi chỉ ăn một ổ bánh mì, uống chai nước lọc rồi làm việc từ sáng sớm đến tận khuya.

Cha tôi, sau khi biết tôi mở công ty, cũng thỉnh thoảng từ quê lên Sài Gòn. Ông không cho tôi tiền, cũng không dùng quan hệ để giúp tôi tìm khách hàng. Ông chỉ lẳng lặng đến văn phòng, ngồi ở một góc quan sát cách tôi làm việc, cách tôi nói chuyện với khách hàng, rồi xem xét sổ sách thu chi. Buổi tối, hai cha con ngồi ở quán nhậu vỉa hè, ông mới bắt đầu lên tiếng. Ông chỉ ra những lỗ hổng trong quy trình quản lý của tôi, phân tích những rủi ro tôi có thể gặp phải, và đưa ra những lời khuyên chiến lược vô giá. Nhưng ông tuyệt đối không can thiệp vào hoạt động của công ty. Triết lý “cần câu” của ông vẫn không hề thay đổi. Qua ánh mắt và nụ cười hiếm hoi của ông, tôi thấy rõ cha rất hài lòng với biểu hiện của mình.

Tôi thực sự có năng khiếu trong lĩnh vực này. Nhờ sự chăm chỉ và những lời khuyên của cha, sau ba tháng hoạt động thử, công ty đã bắt đầu có lợi nhuận. Hợp đồng đến ngày một nhiều, và tôi bắt đầu gặp vấn đề cố hữu của những công ty non trẻ: thiếu nhân lực, đặc biệt là thiếu nhà thiết kế.

Bình luận

Để lại bình luận