Chương 4

Hương khóc, nước mắt rơi lã chã xuống ly trà. Cô quỳ xuống trước mặt ông, giọng van xin: “Ông Khải, em xin ông… em sai rồi. Em hối hận lắm. Em chỉ yếu lòng một lần thôi. Xin ông xóa đi, em sẽ làm bất cứ gì để ông xóa những bức ảnh ấy.”

Ông Khải nhìn cô, ánh mắt lướt qua khuôn mặt xinh đẹp đang ướt đẫm nước mắt của Hương. Ông im lặng một lúc lâu, rồi khẽ nói: “Tôi không muốn gửi cho anh Việt. Nhưng cô phải sang đây nói chuyện với tôi. Chúng ta… có thể tìm cách để tôi giữ im lặng.”

Hương ngẩng lên, lòng đầy sợ hãi. Cô hiểu ý ông, nhưng không dám tin. “Ông muốn gì? Tiền? Em có thể đưa ông một ít tiền tiết kiệm…”

Ông Khải lắc đầu, nụ cười mỏng manh: “Tôi không cần tiền. Cô là người phụ nữ thông minh, cô hiểu mà. Tôi sẽ làm cho cô sướng. Chỉ cần hôm nay, ở đây, cô chiều tôi. Sau đó tôi sẽ xóa hết.”

Hương lắc đầu mạnh, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Cô đứng dậy định chạy về, nhưng ông Khải cầm tay cô lại, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Nếu cô về, tôi sẽ gửi ngay cho anh Việt. Cô muốn anh ấy nhận được những bức ảnh này trong giờ làm việc không? Hay muốn cả xóm biết?”

Hương đứng chết lặng. Cơ thể cô run rẩy, lòng giằng xé dữ dội. Cô nghĩ đến anh Việt, đến cuộc sống họ đã xây dựng, đến tất cả những gì cô đang cố gắng chuộc lỗi. Nỗi sợ mất anh lớn hơn tất cả. Cô khóc nức nở, ngồi xuống ghế, không còn sức lực để chống cự.

Ông Khải đứng dậy, kéo nhẹ tay cô vào phòng trong. Căn phòng đơn sơ với chiếc giường gỗ cũ và rèm cửa kéo kín. Hương vừa bước vào vừa khóc, lòng đầy tuyệt vọng. “Em xin ông… đừng làm vậy.”

Nhưng ông Khải đã đóng cửa lại. Bức ảnh định mệnh đã đưa cô đến khoảnh khắc này – khoảnh khắc mà mọi thứ trong cuộc đời Hương bắt đầu thay đổi không thể cứu vãn.

Căn phòng trong nhà ông Khải chìm trong ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bàn cũ kỹ. Không khí ngột ngạt, thoang thoảng mùi thuốc lá lạnh và hương gỗ ẩm. Hương đứng giữa phòng, hai tay siết chặt vạt áo, cơ thể run lên từng đợt như bị sốt rét. Nước mắt cô vẫn rơi, nhưng giờ đã cạn dần, chỉ còn lại nỗi sợ hãi trống rỗng. Ông Khải đóng cửa lại, tiếng chốt cửa khẽ vang lên như một tiếng then cài số phận.

Ông kéo ghế gỗ cũ mời cô ngồi. Hương không ngồi, chỉ đứng im, mắt nhìn xuống sàn nhà lát gạch hoa đã cũ. Ông Khải lấy điện thoại ra, mở thư mục ảnh, đưa màn hình về phía cô. Những bức hình hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn: cô và anh Tuấn dưới mưa, khoảng cách gần đến mức không thể chối cãi, khuôn mặt cô hoảng hốt, mái tóc ướt sũng dính vào má. Hương cảm thấy tim mình thắt lại, như có ai bóp nghẹt.

Bình luận

Để lại bình luận