Chương 4

Hôm nay Trần Nhất Tinh rời khỏi hiện trường vụ án khi trời đã rạng sáng. Cô tính bụng về đồn cảnh sát để phân tích cụ thể, rồi lái xe đi. Ai ngờ giữa đường lại thấy mấy thằng lưu manh đang đánh một ông trung niên. Trần Nhất Tinh nhanh chóng xuống xe can thiệp: “Cảnh sát đây! Mấy người làm cái gì đấy hả?”

Đám lưu manh vừa thấy bóng dáng cảnh sát thì ba chân bốn cẳng chuồn lẹ như vịt. Trần Nhất Tinh tiến lên xem xét thì thấy ông kia bị thương không nhẹ. “Ông có sao không? Có cần đi bệnh viện khám không? Bọn chúng là ai, sao lại đánh ông?”

“Ơi, cảm ơn đồng chí cảnh sát, tôi không sao, không cần đâu ạ,” ông ta đáp.

Trần Nhất Tinh quan sát kỹ thì thấy ông trung niên này có vẻ không bình thường, thần trí cũng lơ mơ. Với kinh nghiệm nghề nghiệp, Trần Nhất Tinh nhận ra ngay đây là một con nghiện, đúng vậy, một thằng nghiện hút! Cô nhanh chóng lấy điện thoại gọi người, sau đó sai người ta còng tay ông đàn ông trung niên kia vào cái thùng rác gần đó, rồi đuổi theo hướng mà mấy tên lưu manh vừa chạy.

Hóa ra ông đàn ông này thường mua thuốc phiện của đám lưu manh kia. Nhưng dạo gần đây tiền nong ngày càng eo hẹp, mà cơn nghiện thì càng lúc càng lên, nên ông ta định kiếm chỗ nào vắng vẻ để mua chịu. Thấy bọn kia không chịu, ông ta liền giật lấy một gói rồi bỏ chạy, kết quả bị đuổi kịp, ăn một trận nhừ tử, đúng lúc Trần Nhất Tinh đi ngang qua.

Trần Nhất Tinh đuổi theo hướng bọn chúng chạy, đến một cái nhà kho. Cô liếc mắt nhìn vào bên trong, quả nhiên thấy bọn chúng ở đó cả. Biết mình đơn thương độc mã thì không làm nên trò trống gì, Trần Nhất Tinh định gọi điện báo cho đồng nghiệp đến hỗ trợ. Ai ngờ vừa cầm điện thoại lên thì bị một thằng lạ mặt từ phía sau giật mất, chưa kịp phản ứng thì đã bị nó đánh ngất xỉu.

Thằng này chính là Hạo ca. Hắn đến nhà kho để kiểm tra theo lệ thường, không ngờ lại đụng phải Trần Nhất Tinh, thế là trói cô lại, ép hỏi xem cô là ai. Đến mấy thằng lưu manh cũng không ngờ lại xảy ra chuyện này. Mà Hạo ca thì nổi tiếng là nóng tính, không ai dám thở mạnh.

Nói về chuyện Hạo ca bị Trần Nhất Tinh bắt gặp. “Mẹ tao á hả? Mẹ ruột của tao á? Sao lại có chuyện trùng hợp như vậy được!”

Sau một hồi kinh ngạc, Hạo ca phản ứng lại: “Cô nói cái gì? Cô là mẹ tôi á? Ha ha ha, cô thiếu con trai hả? Cô nghĩ nói thế thì tôi sẽ tha cho cô chắc?”

Trần Nhất Tinh gào lên như điên dại: “Nghe tôi nói này! Tôi nói thật đấy! Tôi tìm con suốt 20 năm rồi! Con trai của tôi, không thể nào tôi nhận nhầm được! Nhìn cái bớt của con đi!”

Hạo ca cúi xuống nhìn cái bớt hình thù kỳ quái bên háng mình, cười khẩy: “Ha ha ha, cô muốn nói con trai cô cũng có cái bớt y chang thế này hả? Chiêu này xưa rồi diễm ơi! Tỉnh lại đi má!”

“Tôi không thể nào nhận nhầm được! Tin tôi đi! Cho tôi nhìn lại một lần thôi mà!” Trần Nhất Tinh vừa nói vừa cố hướng mắt về phía cặc của Hạo ca. Cô cố hết sức không nhìn cái cặc thô kệch kia, nhưng cái bớt lại nằm ngay bên cạnh, khiến cô không thể không nhìn. Thế là cô đành phải tiện thể ngắm nghía luôn cả con cặc uy vũ kia.

Hai mươi năm không được hưởng tí mùi đàn ông nào, con cặc trước mặt quả thật khiến Trần Nhất Tinh cảm thấy mặt đỏ tim run. Nó to như vậy, lại còn nghểnh hẳn lên, cái quy đầu to tướng cứ như một con gà chọi đang nhìn trừng trừng vào mình. Nhưng Trần Nhất Tinh vẫn cố dồn hết sự chú ý vào cái bớt. Cô chắc chắn mình không nên nhìn cái cặc này, nhất là khi nó đang cương cứng như vậy. Cái cặc này càng không nên cương lên trước mặt cô như thế này, thậm chí còn muốn đâm vào cái lồn non mơn mởn của cô nữa chứ.

“Con trai! Mẹ tìm được con rồi! Mẹ thật sự là mẹ của con! Cái bớt đặc biệt kia, ngày nào mẹ cũng ngắm nghía nó đấy con ạ!”

Bình luận

Để lại bình luận