Chương 4

Không được, giờ chưa phải lúc.

Cô kiềm chế dục vọng, ít nhất phải bàn với hai người kia đã.

Dùng chân tận hưởng độ ấm của con cặc một lúc cũng được mà.

Hơn nữa con cặc của cậu ta dường như không có mùi hôi nặng, nghĩa là vệ sinh tốt.

Quy đầu hồng hào đang tiết dịch nhờn, nhìn càng thêm dâm đãng.

Cô chậm rãi khép bàn chân lại, mười ngón chân hướng về phía nó. Tạo thành một khe hở giữa lòng bàn chân, giống như cặp môi, nhấc chân lên cao hơn cặc, rồi chậm rãi hạ xuống, để cặc luồn qua khe hở giữa bàn chân.

Sau khi bao kín cặc, cô bắt đầu chậm rãi chuyển động lên xuống.

Chân giao.

Là một cô giáo, cô đang dùng chân cho học trò của mình – một cậu bé lớp sáu có sở thích chân khống, chưa hiểu gì về quan hệ nam nữ – làm chân giao. Chỉ dành cho chồng cô trước đây.

Cô đúng là một cô giáo không biết xấu hổ.

Cảm nhận độ ấm từ cặc truyền đến, lòng cô khoái cảm vô cùng.

Tôi ngẩn người, sau khi cô cởi quần cho tôi xong là dùng chân kẹp cặc tôi lại, rồi bắt đầu cọ xát lên xuống.

Tôi không biết cô làm vậy nghĩa là gì, nhưng tôi có thể xác nhận một điều là làm vậy khiến tôi cảm thấy cực kỳ sướng, có dòng điện gì đó chạy dọc từ sâu trong cặc tôi, đại khái chỉ cần thêm một chút nữa là dòng điện này sẽ bắn ra ngoài.

Tôi mong chờ khoảnh khắc đó đến, nhưng cô dường như không cho tôi hưởng thụ, lại rút chân ra khỏi cặc tôi.

Không xong! Cô vừa đắm chìm trong cảm giác chân giao quá lâu, suýt nữa thì chơi hơi quá.

Ban đầu cô còn đang say sưa với chân giao, dù sao lâu rồi không làm. Nhưng khi cô lấy lại bình tĩnh, nhìn thấy vẻ mặt sướng khoái của Diệp Hoàng Sinh, cô lập tức hiểu đó là dấu hiệu sắp xuất tinh.

Suýt nữa thì để cậu ta bắn tinh ngay tại đây, không được, phải để mọi người cùng làm cậu ta xuất tinh mới đúng.

Cô vội vàng dừng động tác. Nhìn vẻ mặt không hài lòng của cậu ta, cô thấy buồn cười. Một đứa trẻ vừa biết có sở thích tình dục, cặc mới cương lên mà đã không hài lòng vì chân giao bị dừng, đúng là buồn cười. Dù cô cũng rất muốn để cậu ta bắn ngay lúc này, phun tinh dịch nóng hổi lần đầu tiên sau mười hai năm lên tất đen của cô, nhưng không được, cô phải nhịn.

Vì vậy cô mỉm cười, dùng giọng điệu trêu chọc nói (dù cô nghĩ cậu ta cũng chưa biết đùa là gì).

“Đây là hình phạt đấy, ai bảo em tham lam.” Cô cười mị mị. “Thằng nhóc tham lam thì không có quyền hưởng khoái cảm.”

“Hơn nữa chuyện hôm nay là bí mật, không được nói với ai. Nếu em làm được, cô sẽ cân nhắc thưởng cho em, cho em sướng nhé.”

“Em biết rồi cô ạ.” Tôi gật đầu, nghĩ cho hạnh phúc tương lai của mình.

Cô đứng dậy khỏi bàn, cúi xuống xỏ lại giày cao gót. Khi khẽ nhấc chân, lòng bàn chân cong thành hình cung tạo thành một rãnh, khiến tôi ngứa ngáy muốn liếm một cái. Giờ tôi hơi hối hận vì tham lam quá, mất cơ hội liếm chân cô giáo.

Xỏ giày xong, cô quay lại cười với tôi.

“Mặc quần vào đi, không thì cảm lạnh đấy.”

Sau đó cô rời khỏi lớp học.

Đến lúc này tôi mới nhớ ra tôi quay lại lấy khăn để đi học thể dục. Tôi vội mặc quần rồi chạy theo, nhưng chuông reo đúng lúc.

Tôi đành quay về chỗ ngồi. Xong đời, trốn tiết thể dục. Chắc chắn sẽ bị báo mẹ.

Giờ tôi không biết nên vui hay buồn.

Vì trốn học mà tôi được ngửi tất lớp trưởng, thậm chí được cô giáo chủ nhiệm dùng chân cọ cặc tôi, còn biết rằng tôi không bị bệnh, đó là chuyện bình thường ai cũng có.

Nhưng tất cả đều dựa trên việc trốn học.

Bạn bè lục tục quay lại lớp.

“Diệp Hoàng Sinh, cô giáo thể dục bảo tan học em đến văn phòng cô ấy, giải thích lý do trốn học.”

Trần Du Ly nói với tôi như vậy.

Tôi lập tức đau đầu. Chẳng lẽ phải nói với cô ấy rằng tôi lại đi ngửi tất bạn nữ? Nói ra là chết chắc.

Vậy thì phải nói sao đây…?

Bình luận

Để lại bình luận