Chương 4

“Mày không phải đến để học thêm hả?”

“Rồi rồi, biết rồi…”

Thằng Đường Viên miễn cưỡng ngồi nghe tôi giảng bài. Kiến thức cơ bản của nó quá kém, nên tôi phải giảng giải lại cho nó hết lần này đến lần khác. Mà tôi cảm thấy là nó không nhớ được kiến thức là vì cái đầu của nó đang chứa toàn là rác rưởi màu vàng thôi.

Đây không phải là tôi vu oan cho nó đâu. Cái thằng khỉ dâm này nó ngồi khoanh chân trước mặt tôi nghe giảng bài, mà cái mặt thì cứ ngơ ngẩn ra. Rồi cái cặc của nó thì cứ nghênh nghênh lên như một con quái vật ấy. Cái kích thước quá khổ của nó cứ thế mà lắc lư trước mặt tôi, làm cho tôi vừa thấy tự ti, vừa thấy khó chịu.

Chắc chắn là nó đang nghĩ đến cái chuyện dâm ô gì đó…

Tôi hơi bực mình, vì tôi biết là cái thằng cha này đang tơ tưởng đến em gái tôi. Nghĩ đến việc mình còn chưa một lần được sờ mó cái bộ ngực Loli của em gái, mà nó thì đã sờ soạng, liếm láp đến mềm nhũn cả người con bé ra rồi, tôi lại càng thấy khó chịu hơn.

Chẳng lẽ mình đang ghen tỵ sao? Đáng ghét, mình dựa vào cái gì mà phải ghen tỵ với cái thằng khỉ thối này chứ! Cái mối quan hệ giữa mình với Dao Dao đâu phải chỉ có sờ vú liếm lồn là so sánh được đâu! Tôi nghĩ đến việc em gái mình luôn quấn quýt và yêu mến mình, rồi nhớ lại cái lần hai anh em cùng nhau đi tắm, con bé tò mò sờ soạng cái cặc của mình, rồi còn thẹn thùng nói là “Anh hai muốn sờ chỗ nào của em cũng được hết”… Cho nên, cho nên là tôi sẽ không thua cái thằng Đường Viên đó đâu! Vuốt ve, bóp nặn vú của Dao Dao thì có gì ghê gớm, đâu có sánh được với cái mối quan hệ đã từng chạm vào cặc của nhau đâu. Đó mới là cái hành động mà con gái chỉ làm với người mình yêu thích thôi! Đúng vậy đúng vậy! Đó mới thực sự là biểu hiện của tình yêu đó!

“Cộc cộc cộc…” Có người gõ cửa phòng. Không cần phải nói, trong nhà trừ tôi với thằng Đường Viên ra thì chỉ còn lại con bé em gái vú to Sở Dao của tôi thôi. Tôi đã dặn dò con bé là phải tránh xa thằng Đường Viên ra rồi mà, không hiểu sao nó lại tìm đến đây nữa.

“Để… để tao ra mở cửa cho!” Thằng Đường Viên đang lơ mơ vì thỏa mãn, bỗng dưng tỉnh táo hẳn ra, nó kéo cái lều vải lớn ở quần rồi chạy ra mở cửa.

“A, là… là bạn của anh hai!” Mặt em gái tôi đỏ bừng lên. Nó đang cầm một khay bánh ngọt với sữa bò đến. Nhìn thấy thằng Đường Viên, nó bẽn lẽn cúi gằm mặt xuống. Có điều, tôi lại không để ý đến việc con bé đang cố trốn tránh cái ánh mắt tham lam của thằng kia, mà chỉ thấy nó đang nuốt nước miếng nhìn chằm chằm vào cái cặc to tướng của nó.

“Đây không phải là cái máy bay vú to của Sở Ly sao! Cảm ơn mày vì mấy cái bánh nha.”

“Dạ, không có gì…”

Tôi đứng ở bên cạnh nhìn hai đứa nó đối thoại mà tức muốn ói máu. Thật là…! Sao Dao Dao có thể trả lời nó như thế chứ? Con bé em gái ngây thơ của tôi không hề phản bác cái lời lẽ trêu ghẹo của thằng kia, cứ như là ngầm chấp nhận cái thân phận máy bay của mình ấy. Tuy rằng cái bộ ngực F cup của em tôi đúng là một đôi bưởi dâm đãng thật, nhưng cũng không thể vì thế mà bị gọi là máy bay được chứ!

Bốp!

Thằng Đường Viên bỗng dưng vỗ hai tay lên hai cái vú của em tôi.

Hơn nữa nó còn dùng cả hai bàn tay xoay tròn, rồi ép mạnh hai cái trái đào vào giữa, tạo ra một cái khe ngực sâu hun hút. Bất kể là thằng Đường Viên hay là tôi, đều mở to mắt nhìn chằm chằm vào cái khe ngực mê người ấy.

“Á! Anh làm cái gì vậy hả? Sao tự dưng lại đánh vào vú người ta?”

Ủa, tôi nghe lầm hả? Em gái tôi thanh thuần đáng yêu không những không dạy dỗ thằng Đường Viên vì hành vi dâm đãng của nó, ngược lại còn ưỡn ẹo người, rên rỉ nũng nịu, dùng cái từ “vú sữa” thô tục để tả bộ ngực của mình. Hai trái đào Loli bị thằng Đường Viên bóp lấy, ép lại thành một khe ngực dày cộm, mà em tôi không hề có ý định rút “vú sữa” ra khỏi tay thằng cha lạ hoắc kia.

Bình luận

Để lại bình luận