Chương 22

Thời điểm Nam Dương Hầu đang lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng, lời nói hùng hồn của Đường Trừng như được chắp cánh bay khắp hàng cùng ngõ hèm của kinh thành, cả kinh thành đều ồ lên kinh ngạc. Chưa bao giờ thấy một người mặt dày đến như vậy.
Lời nói kinh người của Đường tứ tiểu thư đúng là làm mọi người được mở rộng tầm mắt, nghẹn họng trân trối.
Rốt cuộc là ai cho cô ấy tự tin như vậy?
Mọi người đều sôi nổi đồng tình Ôn thế tử.
Phu nhân Nam Dương Hầu Trương thị trước mắt tối sầm, suýt nữa hộc máu không thở được, hao mắt ẩn ẩn vẻ tuyệt vọng. Tứ nha đầu quá có thể gây chuyện, nếu cả đời con bé không gả được ra ngoài, lấy sự yêu chiều của Hầu gia, khả năng con bé sẽ ở lại trong phủ cả đời.
Trương thị chỉ cảm thấy tương lai mùi mịt đen tối.
Các di nương khác trong hậu viện đều có ý tưởng giống Trương thị, chỉ có hai người thứ nữ đã lấy chồng là âm thầm may mắn.
Đường Hâm thì càng không có lời gì để nói, đồng thời cũng vô cùng hâm mộ Đường Trừng có thể sông thoải mái theo ý mình.
Ở thời lớn phong kiến cổ lớn, quả thực Đường Trừng chính là một hiện tượng vô cùng kỳ lạ.
Kiến AN Bá phủ
Liễu Cẩm Đồng cười đến sung sướng vô cùng.
Đường Trừng ngu xuẩn này đúng là không làm cô ta thất vọng, năng lực tìm đường chết không đúng là tuyệt cú mèo.
Sinh con xong lấy chồng, đúng là còn đối với tứ hoàn tử chưa chết tâm.
Còn dõng dạc nói linh nói tinh, nào là nếu tứ hoàng tử nguyện ý cưới cô ấy làm chính thê, cô ấy sẽ suy xét gả hay không. Thật là xem chính mình quan trọng lắm ấy.
Liễu Cẩm Đồng châm chọc cười, thuận tiện thêm vài cây củi , quạt thêm ít gió thổi ra tin tức Đường Trừng vẫn còn lưu luyến không quên tứ hoàng tử càng rộng ra.
Mấy phòng trong phủ trấn Quốc công đang mơ ước được kế thừa tước vị cũng hành động giống Liễu Cẩm Đồng, ngầm châm ngòi thổi gió, tản ra tin tức nhằm kích thích Đường Trừng sinh non.
Lời đồn đãi càng ngày càng rộng, càng ngày càng thay đổi tam sao thất bản mấy lần.
Đường Trừng vô tri, ham hư vinh lại rất có thể gây chuyện, đối với tứ hoàng tử thì lì lợm la liếm, tiếng xấu lan xa, thanh danh càng ngày càng không xong.
Đứng nơi đầu sóng ngọn gió ba nhân vật đều không có phản ứng gì
Tứ Hoàng tử thì hồn nhiên không thèm quan tâm, dù cho anh em của hắn có mượn cơ hộ chê cười thì cũng không ảnh hưởng gì đến hắn cả. Trong mắt hắn, Đường Trừng chỉ là một cô gái tùy hứng, kiêu ngạo hay xuất hiện trước mắt hắn để gây sự chú ý mà thôi, hắn không có cảm giác gì với cô ấy cả. Một cô gái được yêu chiều nên hơi hư vinh chút thôi.
Uổng có một dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn lại tùy hứng đanh đá rồi vụng về ngốc nghếch đến làm người khác không còn gì để nói. Chỉ cần nhìn qua là nhìn thấu, chẳng sợ cô ấy đã từng bỏ thuốc hắn, nhưng hắn cũng không chán ghét Đường Trừng.
Không ai biết sau khi gặp nhiều âm mưu quỷ kế, lục đục với nhau tứ hoàng tử đói với Đường Trừng mang theo vài phần bao dung.
Tâm thái của Ôn Hoài An cùng tứ hoàng tử cũng không khác lắm
“Hoài An, người xem vị hôn thê của ngươi lại bại hoại thanh danh của ngươi kìa, đầu tiên là nói thân mình ngươi yếu ớt, muốn đưa nước thuốc lung tung cho người, rồi lại tuyên bố sinh con xong kết hôn, rồi giờ lại bảo tái giá cho tứ hoàng tử. Ngươi thật sự không muốn lui hôn sự này à?” Đại thiếu gia phủ Tề quốc công khiếp sợ nói
Ôn Hoài AN nhàn nhã uống trà
“Không lui, cưới vợ tặng con, song hỷ lâm môn.”
Thế tử Đinh Bắc hầu một lời không nói được
Đại thiếu gia Tề quốc công; “…..”
Song hỷ lâm môn dùng như vậy sao?
Ôn Hoài An làm lơ biểu tình của hai vị bạn tốt, hắn quyết định đi phủ Nam Dương hầu một chuyến.

Bình luận

Để lại bình luận