Chương 2

Các dòng chữ từ từ hiện rõ:
Vòng sáng thôi miên: Tác động lên mọi phụ nữ trong phạm vi năm mét quanh ký chủ , liên tục tăng thiện cảm của họ đối với ký chủ. Khoảng cách càng gần, hiệu quả càng mạnh. Khi độ thiện cảm đạt 60, ký chủ có thể cưỡng ép kích hoạt ‘Thôi miên dục vọng’. Khi đạt 100, người phụ nữ sẽ hoàn toàn tuân lệnh ký chủ, chết không hối tiếc.
* Đây là kỹ năng bị động, hệ thống tự kích hoạt. Chỉ có hiệu lực với họ hàng của ký chủ!
Thôi miên dục vọng: Khi kỹ năng được kích hoạt, người phụ nữ sẽ lập tức sôi sục , dâm hỏa bốc lên, mãnh liệt khao khát được làm tình với ký chủ. Mỗi lần làm tình sẽ tăng 10-50 điểm thiện cảm , hiệu quả cụ thể tùy thuộc vào năng lực tình dục của ký chủ.
* Chỉ có hiệu lực với họ hàng của ký chủ!
Thôi miên tính năng: Kỹ năng bị động. Mỗi khi chiếm được một người phụ nữ có quan hệ huyết thống, bộ phận sinh dục của ký chủ sẽ dài thêm 0.5CM , thời gian kéo dài thêm 5 phút , độ cứng tăng 5% , thể lực tăng 10%.
Thôi miên biên tập: Khi độ thân mật đạt 40 , ký chủ có thể dựa theo ý muốn của mình để kiểm soát hành vi tình dục của người phụ nữ , nhưng không thể chủ động yêu cầu quan hệ. Hiệu quả cụ thể ký chủ có thể tự mày mò.
* Chỉ có hiệu lực với họ hàng!
Đây… đây là cái quái gì vậy! ?
Vòng sáng thôi miên, tăng thiện cảm? Thôi miên dục vọng, làm đàn bà phát cuồng vì mình? Rồi còn Thôi miên tính năng, lại có thể tăng kích thước và độ bền của cặc! Mà kỹ năng nào cũng chỉ dùng được với họ hàng, đây không phải là ép người ta loạn luân sao! ?
Nguyễn Văn Hùng kinh ngạc nhìn bảng thông tin trong đầu , ngây như phỗng. Ngay sau đó, một niềm vui sướng điên cuồng ập lên não, khiến cậu ta phấn khích không kìm được.
Cậu chỉ là một thiếu niên bình thường , ngoại hình không đẹp trai, tính cách lại hơi yếu đuối. Trừ cô bạn gái thanh mai trúc mã, ngay cả bà dì cũng chẳng mấy khi muốn gần gũi cậu. Nhưng nếu có cái hệ thống thôi miên này… cuộc đời cậu có phải sẽ hoàn toàn thay đổi không?
“Nhóc Hùng, mau ra ăn cơm!”
Đúng lúc này, giọng nói dịu dàng của bà ngoại truyền đến. Nguyễn Văn Hùng mắt sáng rỡ , quyết định dùng bà ngoại để thử xem hệ thống này là thật hay giả. Vừa nghĩ đến bà ngoại xinh đẹp gợi cảm, con cặc vừa mới bắn xong của cậu lại bắt đầu rục rịch.
Nguyễn Văn Hùng mở cửa phòng , chỉ thấy bà Phạm Thị Hoa vừa bưng thức ăn từ bếp đi ra. Trên bàn ăn đã bày sẵn vài món.
“Nhóc Hùng, đói chưa con, mau ngồi xuống ăn cơm…” Bà Phạm Thị Hoa dịu dàng nhìn Nguyễn Văn Hùng , nở một nụ cười hiền hậu, đôi mắt quyến rũ của bà khiến cậu có chút mặt đỏ tim đập.
Nguyễn Văn Hùng rụt rè gật đầu, ngồi xuống ghế, len lén đánh giá bà ngoại.
Hôm nay bà ngoại ăn mặc rất đẹp. Mày liễu mắt phượng, mũi cao môi hồng, trên mặt trang điểm nhẹ nhàng mà tinh tế. Đôi mắt quyến rũ sóng sánh nước , phấn mắt màu nâu nhạt như tan ra xung quanh , kết hợp với những nếp nhăn mờ nơi khóe mắt, càng làm toát lên vẻ quyến rũ và đằm thắm của người phụ nữ trưởng thành.
Chiếc váy liền thân ngắn màu tím ôm sát lấy thân hình bốc lửa, đầy đặn của bà. Cái cổ thon dài như thiên nga , làn da trắng mịn như tuyết. Cổ áo trễ nải căn bản không thể che hết cặp vú mỡ màng của bà, để lộ ra một mảng thịt vú trắng nõn. Một khe ngực sâu không thấy đáy ép chặt ở phía trước, như một lỗ đen đầy ma lực, hút chặt lấy tầm mắt của Nguyễn Văn Hùng.
“Thằng nhóc hư hỏng… cháu… cháu đang nhìn đi đâu đấy…”
Dường như nhận ra ánh mắt của Nguyễn Văn Hùng , bà Phạm Thị Hoa đỏ mặt, liếc cậu một cái đầy duyên dáng. Bà đưa bàn tay ngọc ngà lên che ngực một cách ngượng ngùng. Cặp vú mỡ màng khẽ rung động, hành động này càng khiến chúng tạo ra một làn sóng sữa mê người.
Nguyễn Văn Hùng nhìn mà trong lòng nóng rực , con cặc bên dưới hung hăng cương cứng.
“Bà ngoại… con… con…” Không ngờ bị bắt quả tang, Nguyễn Văn Hùng vốn đã không giỏi ăn nói, nay càng thêm lúng túng. Cậu hoảng hốt cúi đầu, hai má nóng bừng, nói năng lộn xộn.
“Phì!” Bà Phạm Thị Hoa mỉm cười. Bà dịu dàng nói: “Được rồi Nhóc Hùng, bà ngoại không trách cháu. Cháu đang tuổi dậy thì, tò mò về người khác phái là chuyện bình thường. Chỉ là không được nhìn bậy bạ phụ nữ khác, biết chưa? Cẩn thận bị người ta coi là kẻ háo sắc đấy!”
Nói đến câu cuối, giọng bà Phạm Thị Hoa thật dịu dàng, bà còn tinh nghịch nháy mắt.
“Dạ… dạ con biết rồi bà ngoại. Con… con xin lỗi…” Nguyễn Văn Hùng lấy hết can đảm nhìn thẳng bà ngoại , nhưng ngay giây tiếp theo, cậu nhận ra bà dường như vô tình hay cố ý ưỡn ngực ra , khiến cặp vú vốn đã đầy đặn trông càng cao vút hơn.
________________

Bình luận

Để lại bình luận