Chương 2

: Cuộc Hẹn Ở Văn Phòng Của Minh Quân

Nhưng Nguyễn Minh Quân biết mình và Trần Thu Diễm căn bản không thể nào. Cậu chỉ là sinh viên, còn Trần Thu Diễm là giảng viên trường, hơn nữa đối phương đã kết hôn, nói không chừng còn có quan hệ với hiệu trưởng. Nhưng cậu vẫn không kiềm chế được xung động đối với Trần Thu Diễm. Mỗi lần ở trường gặp Trần Thu Diễm đều khiến cậu kích động không thôi. Tiếc là cậu chưa bao giờ có dũng khí nói chuyện với Trần Thu Diễm, còn cặp ngực tròn đầy của cô ấy cậu cũng chỉ có thể nhìn chằm chằm mà không có cơ hội chạm vào.
Tiết thứ ba là tiết ngữ văn. Giáo viên ngữ văn của lớp Nguyễn Minh Quân là một người phụ nữ hơn 40 tuổi tên Nguyễn Thanh Lệ. Nguyễn Thanh Lệ thân hình còn khá tốt, tuy không phong nhũ kiều vóc dáng như Trần Thu Diễm, nhưng cũng có đường cong, chỉ là tướng mạo khá bình thường, nên cũng không gây hứng thú cho Nguyễn Minh Quân.
Nếu như Trần Thu Diễm đến làm giảng viên của mình thì tốt quá. Nguyễn Minh Quân nhìn lên bục giảng Nguyễn Thanh Lệ đang nghiêm túc đọc bài, bất đắc dĩ nghĩ thầm, như vậy cậu có thể nhìn thấy Trần Thu Diễm mỗi ngày.
Tan tiết, Nguyễn Thanh Lệ đột nhiên nói với Nguyễn Minh Quân: “Nguyễn Minh Quân, em theo cô vào văn phòng một chút, cô có chuyện nói với em.”
Nguyễn Minh Quân ngẩn ra, đáp lời rồi đứng dậy theo Nguyễn Thanh Lệ rời khỏi lớp. Hóa ra Nguyễn Minh Quân tuy học lực bình thường, nhưng ngữ văn học rất tốt, nên đảm nhiệm vai trò lớp trưởng ngữ văn.
Nguyễn Thanh Lệ đi phía trước, Nguyễn Minh Quân theo sau, ánh mắt dò xét bóng lưng của cô. Hôm nay Nguyễn Thanh Lệ mặc quần jeans, làm vóc dáng trông đặc biệt đầy đặn tròn trịa, eo cũng rất thon, không giống thân hình của một người phụ nữ hơn 40 tuổi.
Nguyễn Minh Quân không khỏi nghĩ thầm, tuy Nguyễn Thanh Lệ trông không nổi bật, nhưng thân hình quả thật rất tốt. Chuyện về Thanh Lệ và người kia bị suy diễn quá mức, khiến quan hệ giữa họ thêm nhạy cảm.
Hai người đến tòa nhà văn phòng, văn phòng của Nguyễn Thanh Lệ ở tầng hai. Nguyễn Thanh Lệ vừa lên hai bậc thang thì đột nhiên trượt chân, thân hình ngã về sau. Nguyễn Minh Quân vội vàng đưa tay ôm lấy Nguyễn Thanh Lệ, hai tay vừa vặn nắm lấy cặp ngực căng tròn trước ngực đối phương, lập tức ngẩn ra.
Dù bình thường Nguyễn Minh Quân hay với Hoàng Quốc Nam mấy thằng lén xem phim nhạy cảm, đối với chuyện nam nữ cũng biết sơ sơ, nhưng chưa từng nắm tay con gái, giờ lại đột nhiên sờ được ngực của một người phụ nữ trưởng thành.
Sự hiện diện của Thu Diễm khiến Minh Quân bối rối, dù người này vẫn cố tỏ ra bình thường.
Nguyễn Thanh Lệ cũng ngẩn ra, không ngờ lại xảy ra tiếp xúc thân mật như vậy với sinh viên của mình. Cô muốn vùng vẫy khỏi bàn tay lớn của Nguyễn Minh Quân, nhưng chỗ ngực bị sờ lại liên tục truyền đến cảm giác vừa tê vừa ngứa, như bị điện giật, không có sức kháng cự, thậm chí còn hơi mong Nguyễn Minh Quân tiếp tục xâm phạm mình.
Những năm gần đây Nguyễn Thanh Lệ và chồng tình cảm không tốt, ít có đời sống vợ chồng. Mà Nguyễn Thanh Lệ lại là người phụ nữ ham muốn mạnh, vì thân phận giảng viên không thể lăng nhăng với người khác, chỉ có thể tự giải quyết trên giường, sớm đã là thân thể khao khát. Giờ bị Nguyễn Minh Quân vô tình xâm phạm, lại châm ngòi cho ham muốn bị kìm nén lâu nay trong cơ thể cô.
Cảm thấy thứ cứng ngắc của Nguyễn Minh Quân chạm vào vóc dáng mình, Nguyễn Thanh Lệ suýt nữa rên rỉ lên. Cô có ấn tượng rất tốt với Nguyễn Minh Quân, nhưng chưa bao giờ có ý nghĩ đó với cậu, luôn coi cậu là sinh viên của mình. Nhưng giờ suy nghĩ của cô đã thay đổi, Nguyễn Minh Quân đã là một người đàn ông.
Còn Nguyễn Minh Quân không dám tiếp tục, sợ Nguyễn Thanh Lệ giận, vội vàng buông tay, bất an giải thích: “Cô giáo, cô không sao chứ. Em vừa nãy là vô tình mới…”
Nguyễn Thanh Lệ cặp ngực đầy đặn không ngừng phập phồng, làm chiếc áo sơ mi trắng trên người như sắp nứt ra, sắc mặt cũng hơi đỏ, hít sâu một hơi đối với Nguyễn Minh Quân nói: “Cô không sao, cảm ơn em nhé, Nguyễn Minh Quân.”
Giọng cô rất bình tĩnh, không nghe ra có giận hay không. Nguyễn Minh Quân trong lòng thất thố, nếu Nguyễn Thanh Lệ nghĩ cậu cố tình chạm vào người cô thì xong đời. Nhưng nói lại, cảm giác vừa nãy quả thật tuyệt vời vô cùng, cậu cũng lần đầu tiên xem xét lại người giảng viên Ngữ văn này của mình.
Văn phòng của Nguyễn Thanh Lệ ở cuối tầng hai, diện tích không lớn, chỉ khoảng 7-8 mét vuông, bên trong có một bàn làm việc, một tủ tài liệu, còn có một ghế sofa, phía trong cùng là một giường, nhưng dọn dẹp rất sạch sẽ, trên bậu cửa sổ còn bày vài chậu cây treo.
“Đây là vở bài tập nộp tuần trước, em phát cho họ nhé.” Nguyễn Thanh Lệ chỉ vào đống vở bài tập trên bàn làm việc, nói như không có chuyện gì xảy ra, dường như không để chuyện vừa nãy vào lòng.
“Ồ, được ạ.” Nguyễn Minh Quân thở phào, cậu vốn nghĩ Nguyễn Thanh Lệ sẽ mắng cậu một trận, dù sao hành động vừa nãy của cậu hơi quá đáng, đã vượt quá giới hạn của một sinh viên.
Nguyễn Thanh Lệ miệng thì sắp xếp công việc, nhưng mắt lại lén dùng ánh mắt dư quang nhìn Nguyễn Minh Quân. Thấy chỗ đùi cậu vẫn là một khối phồng lên, trong lòng đột nhiên hoảng loạn. Lẽ nào Nguyễn Minh Quân đối với cô có ý nghĩ không chính đáng?
“Cô giáo, nếu không có việc gì, em về lớp trước nhé.” Nguyễn Minh Quân ôm đống vở bài tập nói với Nguyễn Thanh Lệ.
“Em đợi chút.” Nguyễn Thanh Lệ thấy Nguyễn Minh Quân muốn đi, đột nhiên gọi lại cậu. “Tối nay tan học em có thể về muộn một chút không? Cô muốn em giúp một việc.”
“Được ạ, không vấn đề gì. Cô giáo.” Nguyễn Minh Quân ngẩn ra, nhưng nhanh chóng gật đầu, không để vào lòng, dù sao bình thường nhiều giảng viên cũng hay giữ sinh viên lại giúp việc.

Bình luận

Để lại bình luận