Chương 2

“Cô ơi, em nói hết rồi, cô đừng nói với mẹ em nhé.”

Tôi nhìn cô bằng ánh mắt cầu xin và lo sợ.

Vương Vân Hân không ngờ một cậu bé mới lớp sáu tiểu học lại vì chân phụ nữ mà cương cứng. Nhỏ tuổi vậy đã có sở thích chân khống, đúng là khá đặc biệt.

Cô lặng lẽ liếc xuống dưới. Cái cặc của Diệp Hoàng Sinh vừa nãy vì ngửi tất mà cứng lên vẫn chưa xìu, đang cộm lên rõ rệt trong quần.

Không biết to cỡ nào nhỉ?

Cô chợt nảy ra ý nghĩ đó.

Chồng cô mất cách đây năm năm, từ đó cô chưa từng hưởng thụ khoái cảm với đàn ông, chỉ có thể tự an ủi mình bằng đồ chơi khi về nhà. Hiện tại cô đang ở độ tuổi dục vọng mạnh nhất. Cô và vài cô giáo khác cũng góa chồng trong trường đã lập một câu lạc bộ “an ủi lẫn nhau”. Trong đó có ba cô giáo, tính cả cô.

Như tên gọi, họ an ủi nhau, chơi đủ kiểu đồng phục, dạy dỗ, nữ vương nô lệ. Ba người gần như thử qua hết mọi chiêu trò.

Giờ có lẽ có cơ hội để họ được “ôn lại” cảm giác với cặc đàn ông thật.

Vương Vân Hân để mắt tới Diệp Hoàng Sinh. Dù mới lớp sáu nhưng chính vì còn nhỏ nên dễ thao túng hơn, không lo bị uy hiếp. Quan trọng hơn, có thể theo kế hoạch huấn luyện, biến cậu ta thành kiểu đàn ông mà ba người thích.

Tính chân khống của Diệp Hoàng Sinh cũng rất hợp gu cô. Điều này khiến cô nhớ đến chồng đã mất, người cũng là chân khống chính hiệu. Đặc biệt là từ nhỏ đã chỉ mê chân phụ nữ, huấn luyện kiểu này rất có tiềm năng.

Cô sẽ báo cho hai cô kia trước, nếu họ không nhận thì cô nhận một mình.

Giờ cần xác nhận kích cỡ trước đã.

Nghĩ vậy, cô lên tiếng.

Thấy cô im lặng lâu, tôi lo sốt vó. Sợ cô thật sự kể với mẹ. May mà cuối cùng cô cũng mở miệng.

“Em ngồi lên ghế đi.” Cô nói. “Làm theo lời cô, không thì cô báo mẹ em đấy.” (Dọa một đứa trẻ như vậy có hơi quá không? Vương Vân Hân thầm nghĩ.)

Nghe cô nói vậy, tôi ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, quay mặt về phía cô.

Cô ngồi lên bàn, lưng hướng ra hành lang, tay phải chống cằm đặt trên đầu gối, mỉm cười nhìn tôi. Rồi cô làm một hành động khiến tôi không dám tin vào mắt mình…

Cô đưa bàn chân đang đi giày tới đặt lên cặc tôi, cách lớp quần thể dục. Dù mặt cô đang cười nhưng tôi cảm thấy nụ cười ấy hơi đáng sợ.

“Giờ cô sẽ kiểm tra em, tiện thể dạy em về các loại quần áo, giày dép và tất. Đúng thì có thưởng, sai thì có phạt.”

Cô cười nói.

“Câu hỏi đầu tiên, giày cô đang đi là loại giày gì?”

Tôi nhìn xuống bàn chân cô đặt trên quần. Đó là loại giày mà mẹ tôi hay đi, đầu nhọn không thấy ngón chân, chỉ thấy mu bàn chân, gót cao lắm, đi vào trông người sẽ cao hơn một chút.

Loại giày này mẹ hay gọi là… giày cao gót.

Tôi hơi ngập ngừng: “Hình như là giày cao gót ạ, mẹ em cũng hay đi loại này.”

“Đúng rồi, là giày cao gót. Nhìn ra được là tốt. Câu hỏi thứ hai: Tất đen cô đang đi thuộc loại tất gì?”

Cô khen tôi bằng ánh mắt hài lòng, rồi hỏi tiếp.

Tất? Tất còn phân loại à? Tất không phải là tất sao? Nghe câu hỏi của cô, tôi hơi hoang mang. Mẹ chưa từng nói trước mặt tôi loại tất này gọi là gì.

“Tất không phải là tất sao ạ?” Tôi đành trả lời vậy.

“Câu này sai rồi… Nhưng thôi, cô sẽ giải thích cho em sau. Tất lưới và tất trơn khác nhau ở cảm giác, loại này mềm mại trơn mịn. Có lẽ giờ em chưa biết, sau này em sẽ có cơ hội hiểu. Nếu câu hỏi tiếp theo em trả lời đúng thì cô sẽ thưởng cho em, sai thì phạt!”

Cô giải thích sự khác biệt, đồng thời đưa ra đề nghị khiến tôi động lòng.

“Quần áo cô đang mặc phối với nhau như thế nào?”

Tôi nghiêm túc quan sát trang phục của cô. Dựa vào kiến thức ít ỏi về quần áo, tôi cố đoán.

Phía trên là áo sơ mi màu vàng nhạt, phía dưới là váy ngắn lam trắng hoa văn dài chừng mười lăm cm trên đầu gối. Chân đi tất đen phối với giày cao gót trắng.

Bình luận

Để lại bình luận