Chương 2

Ngày đầu tiên trôi qua khá suôn sẻ. Linh thức dậy sớm nhất nhà, khoảng năm giờ sáng, khi trời còn tờ mờ. Cô mặc chiếc váy ngắn cũn cỡn màu hồng nhạt – loại váy cô hay mặc ở nhà quê vì “thoải mái và mát” – rồi tất bật lau chùi sàn nhà, rửa chén bát từ bữa tối hôm trước, và nấu một nồi cháo gà thơm lừng cho bữa sáng. Mùi thức ăn lan tỏa khắp nhà, đánh thức các chàng trai.

Minh là người đầu tiên tỉnh giấc, dụi mắt bước ra:

“Mùi gì thơm vậy trời? Linh nấu hả?”

Linh từ bếp thò đầu ra, cười tươi:

“Dạ anh Minh. Em nấu cháo gà cho cả nhà ăn sáng. Các anh dậy ăn đi ạ, còn nóng.”

Huy ngáp dài, bước theo Minh:

“Trời ơi, ngon hơn mì gói gấp trăm lần. Linh, em đúng là thiên thần!”

Cả nhà ngồi quây quần quanh bàn ăn nhỏ trong phòng khách. Linh múc cháo vào tô cho từng người, cúi người xuống khiến bộ ngực lớn lấp ló sau lớp váy mỏng. Minh liếc nhìn rồi vội quay mặt đi, tay siết chặt muỗng.

“Ngon quá Linh ơi, em nấu khéo tay thật đấy,” Minh khen, giọng hơi khàn.

“Cảm ơn anh Minh. Em học nấu từ mẹ ở quê. Các anh ăn nhiều vào, hôm nay em nấu thêm trứng chiên nữa,” Linh đáp, ngồi chen vào giữa Kiệt và Minh, thân hình ấm áp chạm nhẹ vào tay họ.

Huy gật gù:

“Ừ, ngon hơn mì gói nhiều. Linh, em học trường nào vậy?”

“Em học Đại học Kinh tế anh ạ. Còn các anh học CNTT, chắc giỏi máy tính lắm. Em hay hỏng laptop, sau này nhờ các anh sửa nhé,” Linh cười.

Đạt chen vào:

“Ok, cứ mang qua anh sửa cho. Mà em mặc váy đẹp quá, ở nhà trọ thế này thoải mái hén.”

Linh đỏ mặt nhẹ:

“Em quen mặc vậy ở nhà, nóng quá anh ơi. Các anh đừng để ý nhé.”

Sau bữa sáng, các chàng trai kéo nhau vào phòng chơi game. Họ là những game thủ cuồng nhiệt, thường chơi Liên Minh Huyền Thoại hoặc PUBG đến khuya. Linh tiếp tục dọn dẹp, lau bàn chơi game trong khi họ đang ngồi đó. Mỗi khi cô cúi xuống nhặt rác dưới sàn, bộ ngực lớn nảy nở theo từng động tác, khiến Minh phải tạm dừng game, tay siết chặt chuột.

“Mày sao vậy Minh? Lag hả?” Huy hỏi.

“Không, nóng quá thôi. Linh, em lau xong chưa? Anh chơi tiếp đây,” Minh đáp, giọng hơi gấp.

Linh ngẩng lên cười:

“Xong rồi anh Minh. Các anh chơi game hay quá, em ngồi xem được không?”

Tuấn cười:

“Ngồi đi em, nhưng đừng làm anh phân tâm nhé.”

Linh ngồi xuống ghế bên cạnh, chân bắt chéo, váy ngắn lộ đôi chân thon dài. Long lén nhìn, nuốt nước bọt:

“Linh, em có chơi game không?”

Linh lắc đầu:

“Em không biết chơi anh ạ, nhưng nhìn vui lắm.”

Buổi chiều, Linh đi chợ mua đồ ăn tối. Cô trở về với túi đầy rau củ, thịt cá, bắt đầu nấu nướng trong bếp nhỏ. Các chàng trai vẫn mải mê chơi game, tiếng hét vang lên:

“Win rồi! Ăn gà!” Đạt reo.

Linh từ bếp gọi:

“Các anh thắng rồi hả? Hay quá! Em đang nấu canh chua cá, sắp xong rồi.”

Kiệt về nhà, ôm Linh từ phía sau:

“Em yêu, anh về rồi. Mùi thơm quá.”

Linh quay lại hôn nhẹ lên má anh:

Bình luận

Để lại bình luận