Chương 2

Nhi ngồi cạnh Hải, im lặng. Cô gắp thức ăn, nhưng đũa cứ dừng lại giữa chừng. Hải thì huyên thuyên kể về công việc văn phòng, về những dự án nhỏ bé, giọng đầy tự hào. Nhi khẽ thở dài, ánh mắt vô thức liếc sang Dũng. Cậu ta đang nhìn thẳng vào cô – không phải kiểu nhìn xã giao, mà là kiểu nhìn như đang lột sạch lớp vỏ bên ngoài.

Dũng nghĩ thầm, trong đầu cậu ta đang bóc tách từng người.

Bà Thảo: góa phụ, cơ thể vẫn căng tràn, ánh mắt thèm khát tình cảm đàn ông đã bị kìm nén quá lâu. Chỉ cần một câu khen ấm áp là bà đã đỏ mặt.

Lan: con nhỏ nổi loạn, đôi chân dài và ánh mắt tò mò. Dễ bị dẫn dắt bởi thứ gì đó “nguy hiểm”.

Nhi: đẹp, trưởng thành, nhưng rõ ràng đang thiếu thốn. Hải nói nhiều nhưng chẳng có trọng lượng. Cô ta cần một thằng đàn ông thực sự biết cách làm cô ta rên rỉ.

Dũng mỉm cười, gắp miếng thịt bỏ vào chén Nhi: “Chị Nhi ăn đi. Nhìn chị gầy quá.”

Nhi giật mình, nhận đũa từ tay cậu ta. Ngón tay hai người chạm nhau. Cô cảm nhận được sức nóng từ da thịt Dũng.

Đêm khuya.

Phòng Dũng chỉ cách phòng Hải-Nhi một bức tường mỏng. Tường cũ, cách âm kém. Dũng nằm trần trên giường, chỉ mặc quần đùi thể thao, vắt tay lên trán.

Từ phòng bên cạnh, tiếng kẽo kẹt giường vang lên.

“Ư… Hải… nhẹ thôi…” giọng Nhi gượng gạo.

Hải thở hổn hển, tiếng da thịt va chạm khô khốc, ngắn ngủi. “Anh… anh sắp ra rồi… em chịu không nổi hả?”

Chỉ chưa đầy năm phút. Tiếng Hải rên rỉ, giật bắn vài cái rồi im bặt. Sau đó là tiếng ngáy khò khò.

Nhi thở dài não nuột, rõ mồn một qua bức tường. Tiếng xoay người, tiếng chăn xô. Rõ ràng là cô đang nằm đó, cơ thể vẫn nóng ran mà không được thỏa mãn.

Dũng dán tai sát tường, mỉm cười khinh bỉ. Thằng beta này. Đụ chưa được năm phút đã xịt. Mày để con đĩ của mày nằm đó thèm khát thế này à?

Cậu ta đứng dậy, bước ra hành lang.

Nhi không ngủ được.

Cô mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng màu đen, không mặc nội y. Vải lụa ôm sát thân hình, hai núm vú căng cứng hằn rõ dưới lớp vải. Cô rón rén đi xuống bếp lấy nước, chân trần trên sàn gạch mát lạnh.

Tủ lạnh mở ra, ánh sáng trắng lạnh hắt vào bóng tối.

Nhi vừa đưa cốc nước lên môi thì một thân hình cao lớn đứng sau lưng cô.

Va.

Cô giật mình quay lại, va thẳng vào lồng ngực trần trụi của Dũng. Cốc nước suýt rơi. Dũng nhanh tay vòng một cánh tay qua eo cô, kéo sát lại, tay kia đỡ lấy cốc.

Khoảng cách giữa hai người bằng không.

Mùi mồ hôi nam tính nồng nàn, hơi thở nóng rực phả thẳng vào cổ Nhi. Lồng ngực Dũng ép sát bầu ngực cô, hai núm vú cứng ngắc cọ vào da thịt nóng bỏng. Váy lụa mỏng manh không che được gì. Dũng có thể cảm nhận rõ phần dưới của Nhi đang nóng ran và ẩm ướt.

Cậu ta không buông ra ngay.

Bàn tay to lớn áp sát vòng eo mỏng, ngón cái khẽ miết nhẹ lên lớp lụa trơn tuột, lướt xuống hông.

Nhi run rẩy. Hai chân cô nhũn ra. Lý trí hét lên phải đẩy hắn ra, nhưng cơ thể lại phản bội – bầu ngực phập phồng, phần giữa hai đùi ướt át, nóng rực.

Dũng cúi sát, môi gần chạm vành tai cô, giọng trầm khàn, ma mị:

“Xin lỗi chị… nhà nóng quá nên em không ngủ được.”

Bình luận

Để lại bình luận