Chương 1

: Cửa Hàng Nhạc Và Ánh Mắt Thèm Muốn

Âm nhạc trong cửa hàng chạy hết một mặt đĩa rồi đổi sang bài khác, nhưng chẳng ai nhận ra khoảnh khắc cuộc đời họ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo. Bối cảnh của chương là cửa hàng nhạc của bố Sarah. Bear lặng lẽ nhìn nikki; ian quan sát cả hai rồi tối đến tìm được cành liễu ước nguyện.

“Em đang giấu anh chuyện gì à?” Bear hỏi. Nikki nhìn anh một lúc lâu.

“Em chỉ chưa biết phải kể từ đâu.” Câu trả lời không giải quyết được mọi thứ, nhưng nó buộc cả hai phải nhìn nhau lâu hơn bình thường. Những điều trước đây có thể lướt qua bằng một nụ cười giờ bắt đầu có trọng lượng.

Nikki nhận ra cuộc sống của mình đã tách thành hai nhịp. Khi Bear có mặt, tình cảm dành cho anh tràn đến mạnh và sáng đến mức gần như lấp kín mọi thứ khác. Khi Bear rời đi, một lực kéo khác lại xuất hiện, gắn với Ian, với bí mật và cảm giác nguy hiểm. Điều khiến cô sợ không phải việc mình có nhiều ham muốn, mà là cảm giác có lúc chúng không còn hoàn toàn do cô điều khiển.

“Dạo này Nikki lạ lắm.” Bear nói. Ian dựa vào quầy, giả vờ thờ ơ.

“Lạ kiểu nào?”

“Cứ như cô ấy luôn vội đi đâu đó.” Ian nhún vai.

“Có khi cậu nghĩ nhiều thôi.” Bear nhìn anh.

Nikki không còn sợ nhất chuyện bị bắt gặp. Điều làm cô hoảng hơn là cảm giác mỗi lần nói dối trót lọt, cô lại thấy nhẹ nhõm. Sự nhẹ nhõm ấy rất nguy hiểm, bởi nó chứng minh bí mật đang dần trở thành thói quen. Cô biết mình yêu Bear theo cách riêng, nhưng cũng biết mỗi cuộc hẹn với Ian đều để lại một vệt tâm lý khó xóa: tội lỗi, kích thích, xấu hổ và một thứ khao khát được nhìn thấy ở phiên bản mà Bear chưa từng biết.

Ian thích cảm giác kiểm soát câu chuyện hơn cả việc kiểm soát con người. Anh quan sát cách Nikki đổi giọng khi nói với Bear, cách Sarah né ánh mắt khi nói dối, cách một tin nhắn ngắn có thể khiến cả hai phụ nữ thay đổi lịch trình. Nhưng càng về sau, Ian càng thấy rõ một điều làm anh khó chịu: Nikki không hoàn toàn thuộc về bất kỳ ai. Cô có thể quay lại, có thể muốn anh, có thể giấu Bear vì anh, nhưng cô vẫn có khả năng nói không. Chính giới hạn ấy khiến Ian vừa bị hấp dẫn vừa thấy bị thách thức.

Bear không ngu ngốc; anh chỉ yêu quá lâu nên quen với việc tự giải thích mọi dấu hiệu theo hướng ít đau nhất. Khi Nikki đổi lịch, anh nghĩ cô bận. Khi cô né câu hỏi, anh nghĩ cô cần không gian. Khi cô tỏ ra quá nồng nhiệt sau một ngày biến mất, anh coi đó là bằng chứng cô vẫn yêu mình. Mỗi lời giải thích đều hợp lý riêng lẻ. Chỉ khi đặt cạnh nhau, chúng mới trở thành một bức tranh mà Bear chưa sẵn sàng nhìn thẳng.

Sarah vừa là người chứng kiến vừa là người bị kéo vào. Cô có khả năng nhìn thấy mâu thuẫn mà Nikki cố che: một người có thể yêu Bear thật lòng nhưng vẫn phản bội anh; có thể ham muốn Ian mà vẫn ghét cảm giác bị thao túng. Chính vì hiểu điều đó, Sarah thường là người đầu tiên hỏi những câu khó chịu mà những người còn lại muốn tránh.

“Cậu biết gì à?”

“Nếu biết, tôi đã nói rồi.” Ian đáp, quá nhanh.

Ian cúi sát tai Nikki.

“Em bước vào đây bằng chân của mình. Nhớ điều đó.” Nikki thở gấp.

“Anh đừng nói kiểu đó.”

“Kiểu nào?”

“Kiểu làm em mất bình tĩnh.” Ian cười rất khẽ.

“Anh tưởng em thích nhất là lúc phải cố giữ bình tĩnh.”

Điện thoại Nikki sáng lên đúng lúc không khí giữa họ căng nhất. Tên Bear hiện trên màn hình. Cô giật mình, lập tức đưa ngón tay lên môi ra hiệu Ian im lặng rồi bắt máy.

“Em đây.” Giọng cô dịu đến mức gần như không có sơ hở. Ian đứng ngay phía sau, cố tình ghé gần khiến Nikki phải cắn môi để không phát ra âm thanh lạ.

Sarah khoanh tay.

“Nếu Bear biết thì sao?” Nikki im lặng rất lâu.

“Nikki.”

“Tớ không biết.”

“Cậu có định nói không?” Nikki nhìn xuống điện thoại.

“Không phải hôm nay.”

Bear vẫn cố ghép mọi chuyện theo cách hiền lành nhất. Anh nghĩ Nikki có thể đang căng thẳng, có thể sợ cam kết, có thể chỉ cần thêm thời gian. Anh không biết phía sau những lần cô đổi lịch, những tin nhắn bị xóa và những buổi chiều biến mất là một chuỗi lựa chọn đang ngày càng khó che giấu.

Dù chương này không đặt trọng tâm vào cảnh thân mật, sức hút giữa các nhân vật vẫn như một lớp điện mỏng. Một ánh mắt xuống môi, khoảng cách nửa bước hay giọng nói hạ thấp cũng đủ khiến Nikki nhận ra cơ thể mình phản ứng. Cô bắt đầu tập tách phản ứng ấy khỏi hành động: có thể muốn mà không cần làm, có thể bị hấp dẫn mà vẫn nói không.

Đến cuối chương, Ian thực hiện một điều ước ích kỷ, muốn Nikki bị hút về phía mình mỗi khi Bear vắng mặt. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn tiếp tục như không có gì thay đổi. Xe chạy, đèn giao thông chuyển màu, một bài hát mới vang lên trong cửa hàng. Chỉ những người ở giữa câu chuyện mới biết mỗi ngày đang chất thêm một tầng bí mật.

Ian không bao giờ nói rằng mình lo. Anh chỉ thay đổi lịch hẹn, nhắn ít hơn khi Bear ở gần và bắt đầu xóa dấu vết kỹ hơn. Chính sự cẩn thận ấy lại cho thấy anh hiểu bí mật đã bước sang giai đoạn khác: không còn là trò chơi riêng mà là một cấu trúc có thể sụp xuống chỉ vì một tin nhắn gửi sai người.

Bình luận

Để lại bình luận