Chương 1

Chiều hôm ấy, ông Khải phải ra trung tâm thành phố mua ít linh kiện điện. Chiếc quạt máy trong nhà hỏng, ông định tự sửa. Ông đi xe máy cũ kỹ, chạy men theo con đường ven sông. Trời vẫn còn mưa lất phất từ trưa, đường ướt át, vài chiếc xe chạy chậm. Ông dừng lại ở một cây xăng ven đường, hút một điếu thuốc, rồi tiếp tục hành trình. Khi đi ngang qua khu vực gần chợ cũ, ông vô tình nhìn sang một khách sạn nhỏ hai tầng, bảng hiệu neon màu xanh nhạt. Đó là nơi ít người lui tới, chủ yếu dành cho những ai cần chỗ nghỉ tạm.

Ông Khải định đi thẳng, nhưng ánh mắt ông khẽ dừng lại. Dưới mái hiên khách sạn, một người phụ nữ đang vội vã bước ra. Dù đội nón và mặc áo khoác mỏng, ông vẫn nhận ra ngay: đó là cô Hương. Khuôn mặt cô tái nhợt, tóc ướt mưa, bước chân hơi loạng choạng. Bên cạnh cô là một người đàn ông cao ráo, khoảng tuổi anh Việt, tay khẽ chạm vai cô như dỗ dành. Họ đứng sát nhau một lúc dưới mưa, rồi người đàn ông gọi xe ôm, còn cô Hương vội vàng đi bộ về phía ngược lại.

Ông Khải nheo mắt, tim đập mạnh hơn một nhịp. Ông dừng xe ở lề đường cách đó khoảng hai mươi mét, lấy điện thoại ra như thể đang xem tin nhắn. Ông zoom camera, chụp liên tục vài tấm. Hình ảnh rõ ràng: cô Hương với mái tóc rối, khuôn mặt hoảng hốt, và người đàn ông lạ mặt đang nhìn cô đầy trìu mến. Ông chụp thêm một tấm khi họ đứng gần nhau dưới mái hiên, khoảng cách gần đến mức không thể chối cãi.

Nụ cười kín đáo hiện trên môi ông Khải. Ông không cảm thấy bất ngờ hoàn toàn. Những ngày gần đây ông thấy anh Việt về muộn thường xuyên, còn cô Hương hay đứng một mình ở ban công với vẻ mặt buồn bã. “Hóa ra là thế,” ông lẩm bẩm, tay siết chặt điện thoại. Ông không vội vàng, không chạy theo. Ông chỉ ngồi yên trên xe, hút nốt điếu thuốc, quan sát cô Hương khuất dần sau góc phố. Người đàn ông kia cũng gọi xe đi hướng khác.

Ông Khải tiếp tục chạy xe về nhà, nhưng đầu óc ông không ngừng suy nghĩ. Ông dừng lại ở một quán nước ven đường, gọi ly cà phê đen, ngồi ngoài hiên nhìn dòng người. Ông mở lại những bức ảnh vừa chụp. Chúng rõ nét, ánh sáng dù mờ vì mưa vẫn đủ để nhận ra gương mặt Hương. Ông lưu chúng cẩn thận vào một thư mục riêng, đặt mật khẩu. Trong lòng ông không có cảm giác phẫn nộ hay thương xót. Chỉ có một sự tính toán lạnh lùng: đây là cơ hội.

Ông biết rõ tính cách anh Việt – một người đàn ông coi trọng danh dự và gia đình. Nếu những bức ảnh này đến tay anh, mọi thứ sẽ tan vỡ. Nhưng ông Khải không muốn làm vậy ngay. Ông muốn quan sát thêm, muốn xem cô Hương sẽ phản ứng ra sao. Ông nhớ lại ánh mắt e dè của cô mỗi khi ông sang nhà, cách cô im lặng khi ông ở lại nhậu khuya. Giờ đây, ông nắm trong tay thứ có thể thay đổi tất cả.

Bình luận

Để lại bình luận