Chương 1

Tôi còn nhớ như in cái buổi chiều hôm ấy, khi tôi đang nằm dài trên ghế sofa lướt điện thoại thì nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ của bố mẹ va vào tường mạnh đến mức làm rung chuyển cả khung cửa, kèm theo đó là giọng gầm lên đầy phẫn nộ của bố vọng ra khiến tôi giật mình suýt rơi cả con iphone 12 mới mua. -ĐỒ ĐÀN BÀ MẤT NẾT! Tôi chưa bao giờ nghe thấy bố quát tháo bằng giọng khủng khiếp như vậy, âm thanh vừa đau đớn vừa căm hận xé toang bầu không khí yên tĩnh của căn nhà. Tôi vội tắt điện thoại, phi nhanh lên tầng hai, nép mình vào góc hành lang sát cạnh phòng ngủ của bố mẹ mà tim đập thình thịch vì rình trộm. Cánh cửa phòng khép hờ, tôi liếc qua khe cửa hở nhìn thấy bố đang giữa phòng, khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ, còn mẹ thì quỳ sụp dưới sàn nhà trong bộ váy ngủ nhàu nhĩ, mái tóc rối bù, đôi mắt sưng húp, nước mắt chảy dài trên gò má trắng xanh. -Anh… anh nghe em giải thích đã… Là tại lão Khải, lão ta ép buộc em, lão dọa sẽ đuổi việc em nếu em không chịu… – Giọng mẹ tôi vỡ vụn trong tiếng nấc, ngón tay run rẩy bấu chặt vào mép chăn trải giường nhàu nhĩ. Bố tôi bật cười lạnh lẽo:
-Cô định nói với tôi là lão ta cầm dao dí vào cổ cô bắt cô chổng mông cho lão hay sao? Hay là lão ta trói cô vào giường mà cô không hề hay biết? Lê Thị Mai, cô biết gì không, khi tôi bước vào cái phòng ngủ này, ngay trên cái giường cưới của chúng ta, tôi tận mắt nhìn thấy cô đang chổng mông lên cho một thằng đàn ông khác địt từ đằng sau, miệng thì rên rỉ như một con đĩ chuyên nghiệp. Cô giải thích đi, cô giải thích cho tôi nghe xem nào! Tôi không thể tin được những gì mình đang nghe thấy, không thể tin rằng mẹ tôi thường ngày vốn rất dịu dàng, nghiêm túc, là người vợ mẫu mực suốt bao năm qua, lại đang bị chính bố buộc tội ngoại tình ngay trong phòng ngủ. -Anh… anh đừng nói như thế mà… Em xin anh, em thật sự bị ép buộc… Lão ta là hiệu trưởng, lão ấy nắm quyền quyết định hợp đồng của em, em không dám chống lại… Em chỉ muốn giữ lại công việc này để phụ anh lo cho con cái học hành thôi… – Mẹ tôi gào lên trong nước mắt, giọng khản đặc và đứt quãng, cả thân hình run lên từng hồi. -Giữ công việc? Giữ công việc bằng cách dang chân cho thằng đàn ông khác chơi?! Cô nói nghe cao thượng thật đấy, nhưng tôi hỏi cô, lần đầu tiên lão ta gợi ý chuyện đó, tại sao cô không nghỉ việc? Tại sao cô không báo công an? Hay ít nhất là tại sao cô không kể với tôi ngay từ đầu? Mà tôi đoán là trong lòng cô cũng không muốn làm gì đâu, vì rõ ràng tôi thấy cô đã rất tận hưởng cái trò đó rồi mà, cái cách cô rên rỉ ướt át và sung sướng như thể tôi chưa bao giờ làm cô được thỏa mãn đến thế. Cô làm tôi kinh tởm quá đấy, Mai à… Ánh mắt bố tôi lúc đó lạnh tanh phảng phất một nỗi thất vọng tột cùng làm tôi muốn nghẹt thở. Tôi thấy mẹ như gục hẳn xuống, hai tay ôm lấy mặt bật khóc tức tưởi, đau đớn và tuyệt vọng đến nao lòng. -Tôi sẽ không li dị với cô đâu, cô yên tâm, vì thằng Nam. Nhưng từ bây giờ, cô đừng bao giờ động vào tôi nữa. Cô làm tôi kinh tởm, cái thứ đàn bà dơ bẩn… Bố tôi quay lưng bước đi, bàn tay nắm chặt nắm đấm cửa đến trắng bệch, để lại mẹ tôi một mình quỳ giữa phòng trong tiếng khóc xé lòng. Tôi vội vã chạy về phòng mình, giả vờ ngồi nghịch điện thoại khi bố tôi đi lướt qua. Gia đình tôi, tổ ấm mà tôi luôn tự hào là nơi bình yên nhất, bỗng chốc tan vỡ trước mắt chỉ trong một buổi chiều. ***
Những ngày sau đó, không khí trong nhà nặng nề như có một tấm màn vô hình ngăn cản tâm trạng từng người trong nhà. Mẹ tôi đã chủ động xin nghỉ hẳn việc dạy học ở trường, suốt ngày quanh quẩn trong bếp nấu hết món này đến món khác, lau dọn nhà cửa sạch sẽ, giặt giũ từng chiếc áo chiếc quần một cách tỉ mỉ như thể muốn chuộc lại lỗi lầm. Nhưng bố tôi hoàn toàn phớt lờ mọi cố gắng ấy, khuôn mặt luôn lạnh tanh như tượng đá mỗi khi chạm mặt mẹ.

Bình luận

Để lại bình luận