Chương 1

Văn phòng lúc này ngập tràn một bầu không khí nghiêm túc đến mức ngột ngạt, như thể cả không gian đang kìm nén đến độ khiến người ta khó thở. Giữa trưa, những tia nắng mặt trời lọt qua khe cửa chớp, loang lổ rơi xuống mặt bàn gỗ đỏ thẫm bóng loáng.

“Vương Bằng! Em nhìn xem thành tích toán lần này của em đi! Có mỗi ba mươi lăm điểm thôi! Em rốt cuộc có chịu đặt tâm vào việc học hay không hả?!”

Một tiếng quát kiều mị nhưng đầy uy nghiêm vang lên, phá tan sự tĩnh lặng. Người đang nói chính là mẹ tôi – Tô Vận, cũng là chủ nhiệm lớp của chúng tôi ở trường cấp hai. Cô đang khoanh tay trước ngực, đứng ngay trước bàn làm việc, cúi xuống nhìn chằm chằm cậu học sinh đang cúi gằm mặt trước mặt.

Tôi ngồi co ro ở góc sofa trong phòng, tay cầm cuốn vở bài tập giả vờ lật xem, nhưng mắt thì tham lam dán chặt vào người mẹ. Mẹ năm nay ba mươi sáu tuổi, đang ở cái độ tuổi trưởng thành nhất, quyến rũ nhất của phụ nữ. Ngày thường cô luôn giữ vẻ đoan trang nghiêm nghị, đeo cặp kính gọng vàng một bên, tóc búi gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ trắng ngần thon dài.

Hôm nay mẹ mặc bộ đồ công sở màu xám đậm cắt may vừa vặn nhưng hơi bảo thủ kiểu OL. Chất vải ôm sát lấy cặp vú to tròn căng mọng của mẹ, mỗi lần cô giận dữ thở mạnh, hai bầu ngực no nê như chứa đầy điện ấy lại phập phồng dữ dội dưới lớp áo, khiến mấy cúc áo căng cứng như sắp bung ra, để lộ ra bầu ngực trắng bóc bên trong.

Tôi không kìm được nuốt nước bọt, ánh mắt từ từ trượt xuống dưới. Chiếc váy bút chì bó sát người siết chặt lấy cặp mông béo mũm mĩm tròn trịa của mẹ, tạo thành đường cong hồ lô dâm đãng đến mức khiến tôi nóng ran cả người. Điều làm tôi càng thêm khô khốc là đôi tất đen dày cộp mẹ đang mang trên chân.

Mẹ là một người phụ nữ cực kỳ bảo thủ – ít nhất là trước mặt người ngoài. Dù mùa hè nóng bức đến mấy, mẹ vẫn kiên quyết mang đôi tất đen dày này, bao bọc chặt chẽ cặp chân mũm mĩm trắng trẻo ấy.

Tôi biết mẹ thực ra là một người rất dâm đãng. Bố tôi quanh năm đi công tác, chẳng thể nào thỏa mãn được cái dục vọng như sói như hổ của mẹ. Nhiều đêm khuya, tôi từng nghe thấy từ phòng ngủ tiếng rên kìm nén nhưng ngọt ngào dâm đãng của mẹ. Đó là lúc mẹ thủ dâm. Sáng hôm sau, nhân lúc mẹ đi làm, tôi lẻn vào phòng mẹ, vớ được chiếc quần lót dính đầy dâm thủy đặc quánh, hoặc đôi tất chân mẹ vừa thay ra còn mang mùi thơm ngai ngái nồng nàn của nữ nhân. Tôi thường đeo chúng lên con cặc cứng ngắc của mình, điên cuồng sục mạnh cho đến khi bắn đầy tinh dịch nóng hổi lên quần áo mẹ.

Cái khoái cảm vi phạm đạo đức ấy khiến tôi nghiện đến mức không dứt ra được. Và giờ đây, nhìn mẹ với vẻ ngoài thánh khiết không thể xâm phạm đang răn dạy học sinh, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh mẹ bị vô số đàn ông điên cuồng đụ tới tấp, khuôn mặt cao ngạo lạnh lùng ấy biến thành bộ dạng dâm đãng ngu ngơ, miệng há ra chảy nước dãi như heo nái động dục.

Tôi có hẳn một chứng nghiện mẹ – mẹ xanh. (mẹ xanh là kiểu thích nhìn mẹ bị người khác địt ấy, hình như là vậy :)) )

Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, chẳng những không làm tôi xấu hổ, mà còn khiến con cặc tôi cương cứng đến mức đau nhức trong quần. Từ nhỏ tôi đã mê mẩn đôi tất chân và giày cao gót của mẹ. Mùi hỗn hợp giữa sữa dâm nồng nàn và mùi mồ hôi chân đặc trưng ấy chính là gia vị không thể thiếu mỗi đêm tôi thủ dâm.

“Cô ơi, em thế này không phải là ngu đâu ạ, cần cô giáo tay bắt tay dạy mới khá được chứ.” Vương Bằng cười cợt nhả.

Có lần trong nhà vệ sinh nam, tôi vô tình liếc thấy con cặc khổng lồ của hắn. Đó là một cây cặc to đến mức không tương xứng với thân hình, lúc mềm cũng đã to như cánh tay trẻ con, chắc chắn là hắn hút hết dinh dưỡng cơ thể vào đó rồi.

Bình luận

Để lại bình luận