Chương 1

Sáng sớm, trước cổng Trường Cao đẳng Thực hành Thành phố, một chàng trai trẻ mặc đồ hiệu, thân hình cao lớn đang cầm một hộp cơm tiện lợi đứng ngay cửa ra vào. Sinh viên qua lại chen vai thích cánh với cậu, nhưng cậu hoàn toàn không để ý, chỉ chăm chăm ngắm nhìn về phía xa với vẻ đầy mong đợi.
Cậu chàng trai trẻ đó chính là tôi. Tôi tên Nguyễn Minh Quân, 18 tuổi, sinh viên năm nhất lớp CĐ18A Trường Cao đẳng Thực hành Thành phố. Nhờ nhà giàu có và thân hình cường tráng cao lớn, tôi coi như là “tiểu bá vương” không ai dám chọc trong trường. Lúc này đứng chắn ngang đường không ít người, cũng chẳng ai dám nói nửa lời.
Cuối cùng sự chờ đợi của tôi cũng có kết quả. Trong ánh nắng buổi sáng ấm áp, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, thân hình cao ráo, dung mạo ngọt ngào đang đẩy xe đạp đi về phía trường. Tôi vội vàng chạy tới: “Mai Anh, em chưa ăn sáng phải không? Em xem, đây là hộp cơm cá hồi mới ra của nhà hàng dưới nhà anh, anh mua đặc biệt cho em đấy!”
“Wow, ghen tị quá~” “Đúng đúng, sao bọn mình chẳng có đãi ngộ này~” Vài cô bạn thân bên cạnh Mai Anh thấy vậy liền trêu chọc. Khuôn mặt đáng yêu thanh thuần của Mai Anh lập tức ửng lên hai đốm hồng e thẹn. Cô ấy hơi muốn chạy trốn nhưng bị tôi chặn đường, đành nhỏ giọng như muỗi kêu: “Cảm ơn.” Cô duỗi bàn tay ngọc trắng nõn nà ra, chuẩn bị nhận hộp cơm tiện lợi từ tay tôi.
Ngay khoảnh khắc hộp cơm tôi chuẩn bị công phu sắp giao đến tay cô ấy thì bất ngờ đột ngột xảy ra.
“Anh lớn!” Một chàng trai trẻ mặc đồ rách rưới, thấp bé đột nhiên từ bên cạnh lao ra. Tóc cậu ta rối bù như tổ gà, trên người toát ra mùi chua thối lâu ngày không tắm, trông hệt như kẻ ăn mày.
Chàng trai trẻ thấp bé chen đến bên tôi, từ cặp sách quê mùa móc ra một cuốn tạp chí cũ kỹ, như dâng bảo vật quý giá vậy nhét thẳng vào lòng tôi: “Anh lớn, đây là bảo vật cất giữ của ông nội em! Đặc biệt trộm ra để hiếu kính anh!” Khuôn mặt đen thui đầy vẻ nịnh nọt.
Mặc dù cậu ta hành động rất nhanh, nhưng tôi vẫn kịp nhìn rõ trên bìa tạp chí là một phụ nữ trưởng thành dâm đãng mặc đồ hở hang, ve vãn đủ tư thế khiêu dâm. Vài cô bạn thân của Mai Anh lập tức ghét bỏ tránh xa chàng trai trẻ thấp bé, còn bàn tay nhỏ của Mai Anh vốn đã duỗi ra nửa chừng cũng vội rụt lại ngay.
Thấy bất ngờ mình chuẩn bị công phu bị phá hỏng, tôi vô cùng bực tức. Để cứu vãn hình tượng trong lòng nữ thần, tôi một cước đá bay chàng trai trẻ thấp bé: “Cút mẹ mày đi! Ai thèm tạp chí rác rưởi của ông nội mày?!” Nói xong tôi hung hăng ném cuốn tạp chí thẳng vào mặt cậu ta. Chàng trai trẻ đỏ mặt bò dậy, nhưng không dám phản kháng, chỉ hận thù chằm chằm nhìn tôi.
Tôi vội quay đầu lại cười với Mai Anh: “Không biết thằng điên này bị sao vậy, Mai Anh, hộp cơm cho em.”
Nhưng lần này Mai Anh không nhận, dường như lại trở về lạnh lùng cao ngạo như bình thường: “Cảm ơn, em không đói, anh giữ mà ăn đi.” Nói xong cô ấy đẩy xe đạp cùng mấy cô bạn thân bước vào trường.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, trong lòng cực kỳ ngượng ngùng. Quay đầu lại, tôi trút hết giận dữ lên chàng trai trẻ vừa nãy, đấm mạnh một cú vào bụng cậu ta. Đừng thấy tôi mới 18 tuổi, nhưng từ nhỏ mẹ rất chú trọng dinh dưỡng, giờ chiều cao và cơ bắp của tôi đã gần như người lớn, xử thằng ăn mày trước mặt dễ như trở bàn tay.
Cậu ta bị tôi đấm ngã xuống đất, không ngừng cầu xin: “Thật xin lỗi anh lớn! em… em không thấy anh đang nói chuyện với chị dâu mà…”
Tôi vốn còn muốn dạy dỗ cậu ta một trận cho đã, nhưng bảo vệ đã đi tới, đành tha cho cậu ta lần này.
“Trần Quốc Huy, mày chờ đấy cho tao!” Trước khi đi tôi vẫn không quên chỉ tay hung hăng đe dọa thằng ăn mày kia một câu.
Về đến lớp tôi vẫn còn đầy mặt u uất. Mai Anh là hoa khôi nổi tiếng nhất trường, dù là khuôn mặt thanh thuần ngọt ngào hay đôi chân dài thẳng tắp xinh đẹp đều vượt trội hơn hẳn lứa tuổi. Cô ấy thu hút vô số kẻ theo đuổi, tôi đương nhiên cũng là một trong số đó. Nhưng tính cách cô ấy rất khó gần, bình thường ở trường tôi oai phong lẫm liệt không ai dám chọc, thế mà trước mặt cô ấy tôi lại trở thành con chó liếm đít hèn mọn, trăm phương nghìn kế vẫn chẳng ăn thua. Hôm nay vất vả lắm mới có chút tiến triển, lại bị thằng Trần Quốc Huy này phá hỏng sạch! Nghĩ đến đây lòng tôi càng thêm phẫn nộ.
Không bao lâu, chàng trai trẻ thấp bé bị tôi bắt nạt ở cổng trường sáng nay cũng bước vào lớp. Đúng vậy, cậu ta cùng lớp với tôi. Cậu ta tên Trần Quốc Huy, nhà rất nghèo. Nghe nói cha cậu ta vài năm trước gặp tai nạn qua đời, mẹ ghét nhà nghèo nên theo đàn ông hoang dã bỏ đi. Giờ chỉ còn cậu ta và ông nội già nua nương tựa lẫn nhau, sinh sống nhờ ông nội bán đồ ăn vặt và nhặt ve chai.

Bình luận

Để lại bình luận