Chương 1

Từ Kiều Kiều mở một siêu thị nhỏ đối diện xưởng sửa xe, tự làm bà chủ.

Không ai biết cô đến từ đâu, cũng không ai biết cô đã kết hôn chưa.

Thế nhưng, có những gã đàn ông lắm lời thường xuyên nói xấu sau lưng cô, nói cô là mệnh khắc chồng khắc con, nên giờ mới thành quả phụ.

Dù số mệnh không tốt, nhưng vẻ ngoài của cô quả phụ này lại cực kỳ diễm lệ, rung động lòng người. Cô thuộc tuýp phụ nữ mà bọn họ chỉ muốn đè lên giường mà đụ thật mạnh, để cô không thể thốt ra những lời chua ngoa.

Mỗi lần nghe bạn bè trong xưởng nói xấu bà chủ siêu thị, Trần Vũ đều giả vờ như không nghe thấy, tiếp tục công việc sửa chữa trên tay.

“Tôi nói này Trần Vũ, con đĩ kia ở đối diện ngày nào cũng qua nhìn cậu, không tính ‘phát triển sâu sắc’ với cô ta à?”

Công nhân trong xưởng sửa chữa tụm lại trêu chọc Trần Vũ, trên mặt lộ ra nụ cười dâm đãng và đểu cáng.

Trần Vũ cầm kìm trong tay, thành thạo tháo lốp xe, đầu cũng không ngẩng lên: “Không có hứng thú.”

” Đồ miễn phí đưa đến tận cửa, không cần thì phí. Anh em đây ngưỡng mộ cậu lắm đấy.”

Ngày nào công nhân cũng làm việc vất vả, khi có thời gian rảnh nghỉ ngơi, trong miệng chắc chắn không thể thiếu chuyện đàn bà, huống hồ là một người cực phẩm như Từ Kiều Kiều.

“Có gì mà ngưỡng mộ.”

Trần Vũ cười nhạo trong lòng, cô ta đẹp thì có đẹp, nhưng quá dâm, không thích hợp cưới về làm vợ.

Vợ của hắn, tất phải an phận thủ thường, không cần quá xinh đẹp, chỉ cần chu đáo hiểu chuyện là được. Hắn không muốn cưới một bà cô tổ về mà cung phụng.

Bên kia đường, Từ Kiều Kiều đang cầm gương tô son.

Cô có khuôn mặt trái xoan, làn da trắng nõn, đôi mắt hồ ly. Khi cười lên, khóe mắt trong như lưỡi câu, vừa gợi cảm vừa lả lơi. Chỉ cần nhìn ai đó một cái, là có thể làm tim họ tê dại, hồn vía bay đi đâu mất.

Ấy vậy mà cô còn không an phận, thường xuyên liếc mắt đưa tình với mấy gã đàn ông ở xưởng sửa xe đối diện. Khi họ đến mua thuốc lá, mua rượu, cô lại trêu chọc đến nỗi háng họ cứng đờ, mất hồn mất vía.

Buổi tối, Trần Vũ vừa qua đường đã bị Từ Kiều Kiều tinh mắt nhìn thấy, cô lập tức đứng dậy, nhiệt tình gọi:

“Soái ca, anh muốn mua gì thế?”

“Một bao Hồng Tháp Sơn, một cái bật lửa.”

Trần Vũ lấy ra một cái ví da màu đen cũ nát, đang lấy tiền ra thì tay hắn bị một bàn tay trắng nõn khác đè lại:

“Không cần tiền.”

“Chỗ em vừa hay còn một cái ví nam mới, tặng cho anh.”

Từ Kiều Kiều ghé người trên quầy thu ngân, mặc kệ hai bầu vú đầy đặn của mình lộ ra từ chiếc váy cổ chữ V xẻ sâu, cố ý khoe cho Trần Vũ xem.

Bàn tay lấy tiền của Trần Vũ khựng lại, hắn ngẩng đầu nhìn Từ Kiều Kiều: “Có ý gì?”

“Không có ý gì cả,” cằm Từ Kiều Kiều đặt trên bàn tay có móng tay sơn đỏ, giọng nói vừa mềm vừa ủ rũ: “Một cái ví thôi mà, thấy anh hợp thì tặng anh dùng thôi.”

Gã đàn ông này, quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của cô, cổ hủ và bảo thủ.

Nhưng mà, cô lại thích kiểu người này.

“Không thích hợp.”

Trần Vũ đặt tiền mua thuốc lá và bật lửa lên quầy thu ngân, quay người rời đi.

Nhìn bóng lưng Trần Vũ rời đi, Từ Kiều Kiều cười như một con mèo ăn vụng.

Trần Vũ sống không xa xưởng sửa xe, nhưng mỗi lần đi làm hay tan làm, hắn đều phải đi qua cửa hàng của Từ Kiều Kiều.

Và Từ Kiều Kiều tất nhiên sẽ không bỏ lỡ mỗi lần có cơ hội trêu ghẹo hắn.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy dây màu đỏ rực cực kỳ diêm dúa, ngồi trên một chiếc ghế cao, mái tóc dài xoăn lọn lớn xõa xuống. Cô có khí chất giống như minh tinh Hồng Kông thập niên 70, rất phong tình, cũng rất lả lơi.

“Soái ca, hôm qua anh đưa thừa tiền, đây là trả lại anh.”

Thấy mình đã mất công trang điểm lâu như vậy mà Trần Vũ không thèm nhìn, Từ Kiều Kiều không cam lòng, liền nhảy xuống khỏi ghế, hai tay ôm lấy cổ Trần Vũ, chặn đường hắn.

Trần Vũ nhận lấy tiền thừa trong tay cô, cúi mắt nhìn xuống chiếc cổ áo trễ nải của cô, lông mày vô thức nhíu lại: “Cô làm ăn kiểu này đấy à?”

Nếu vợ hắn mà dám mặc như vậy ra ngoài, hắn đã sớm ấn cô lên giường mà dạy dỗ một trận.

“Thế thì sao?” Từ Kiều Kiều không cảm thấy mình làm sai, cô áp mặt nhỏ vào lồng ngực rắn chắc của Trần Vũ, nhẹ nhàng vuốt ve: “Họ thấy em đẹp, vì muốn ngắm em, tự nhiên sẽ chiếu cố việc buôn bán của em. Còn em vì bán được hàng, bị họ chiếm chút lợi lộc cũng có sao đâu, có qua có lại mà.”

Nhưng cô chỉ giới hạn ở việc được soái ca sờ tay nhỏ, ôm eo nhỏ, còn hành động quá đáng hơn thì cô sẽ không đồng ý.

Dù sao cô khao khát thì có khao khát, nhưng chưa đến mức đói bụng mà ăn bậy.

“Nhưng nếu là soái ca như anh, em không ngại cho không đâu.”

Bình luận

Để lại bình luận