Chương 2

Vì lâu ngày dinh dưỡng không đủ, Trần Quốc Huy vừa đen vừa thấp, gầy như con khỉ, lại không chú ý vệ sinh cá nhân nên cả lớp đều ghét cậu ta.
Tôi và Trần Quốc Huy, dù gia thế hay ngoại hình đều là hai cực hoàn toàn đối lập, vậy mà giảng viên lại xếp chúng tôi ngồi cùng bàn. Bình thường tôi cũng không ít lần bắt nạt thằng ăn mày này. Để bớt chịu tội, cậu ta thường trộm tạp chí khiêu dâm ông nội cất giữ để nịnh tôi, kết quả là cảnh ở cổng trường sáng nay… Vừa thấy tôi, mặt Trần Quốc Huy lập tức lộ vẻ sợ hãi, run rẩy đứng trước mặt: “Anh lớn… thật xin lỗi, em thật không thấy anh đang nói chuyện với chị dâu… tha cho em đi…”
“Địt, mày cút ra ngoài cho tao!” Tôi túm cổ áo Trần Quốc Huy ném thẳng ra ngoài lớp. Mấy thằng lưu manh khác trong lớp thấy vậy cũng vội theo ra giúp.
Tôi lôi Trần Quốc Huy một mạch đến nhà vệ sinh cuối hành lang, đẩy cậu ta vào góc tường chất đầy thùng nước. Mấy thằng lưu manh theo sau ùa vào, chen chúc kín nhà vệ sinh chật hẹp.
Thấy nhiều người như vậy, Trần Quốc Huy suýt khóc. “Để mày phá hỏng chuyện tốt của tao!” Tôi tung cước đá cậu ta ngã vào góc tường. Mấy thằng lưu manh khác cũng xông lên thay tôi ra tay, đánh đến mức cậu ta ôm đầu co ro dưới đất không ngừng cầu xin.
Nhìn bộ dạng thảm hại của cậu ta, lửa giận trong lòng tôi tan đi một nửa: “Lại đây, gọi một tiếng bố nghe coi, gọi bố thì tao tha cho mày!”
Trần Quốc Huy lén lút từ khe tay lộ mắt ra, thấy chúng tôi thật sự không đánh nữa mới rụt rè kêu một tiếng: “Bố…”
Tôi và mấy thằng lưu manh xung quanh đều bị cậu ta chọc cười. Tôi kéo cậu ta dậy, bắt đứng thẳng: “To hơn chút!”
Khuôn mặt đen thui của Trần Quốc Huy đỏ bừng, nhưng nhìn nhiều người như vậy, trốn cũng không thoát, đành hít sức kêu to với tôi một tiếng: “Bố!”
“Ừ, con ngoan! Sau này gặp tao cũng phải gọi bố, biết chưa?” Tôi tùy tiện đùa giỡn, hưởng thụ cảm giác sỉ nhục người khác. Lúc đó tôi đánh chết cũng không ngờ, sau này cuộc đời của tôi và người tôi khinh thường nhất đều sẽ chìm trong sỉ nhục và dâm nhục mà sa đọa vô hạn…
“Anh lớn chúng tao là bố mày, vậy chúng tao là gì của mày hả?” Bên cạnh một thằng tóc vàng hỏi. Cậu ta tên Lê Hoàng Nam, cũng là lưu manh trong lớp. Vì tôi cao lớn nhà lại có tiền nên cả đám lưu manh trong lớp đều coi tôi làm đầu, nghe lời tuyệt đối. Lê Hoàng Nam là đàn em trung thành nhất của tôi. Bây giờ anh lớn giận, cậu ta đứng ra đầu tiên, chuẩn bị dạy dỗ Trần Quốc Huy một trận cho đã.
Trần Quốc Huy nhất thời không biết trả lời thế nào. Ngay lúc cậu ta đang do dự, Lê Hoàng Nam đột nhiên bước lên một bước túm eo quần cậu ta kéo mạnh xuống. Ai ngờ quần Trần Quốc Huy không thắt dây lưng, trực tiếp bị kéo tuột xuống tận đầu gối.
“Địt mẹ, hôi chết được!” Lê Hoàng Nam kêu lên một tiếng. Không ngờ Trần Quốc Huy bên trong không mặc quần lót, hạ thể trần truồng lộ ra một đám lông mu đen dày đặc. Một con cặc đen thui thô to xõa xuống giữa hai chân, chỉ ở trạng thái mềm thôi đã gần mười phân dài. Đầu khấc to lớn lộ ra ngoài không khí còn lóe sáng, phía sau hai quả trứng nặng trĩu không biết chứa bao nhiêu đạn dược.
Một mùi hôi nồng nặc xông tới, mấy thằng lưu manh đều bịt mũi tránh ra, chỉ có tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ. Chỉ nhìn một cái thôi, tôi đã bị con cặc khổng lồ của Trần Quốc Huy chấn động mạnh. Nhất thời tôi quên mất mình đang làm gì, trong mắt chỉ còn lại con cặc khổng lồ đang xõa dưới quần cậu ta.
Con cặc thô to gân xanh quấn quanh kia giống như một chuyến tàu đen đâm mạnh vào đầu óc tôi. Tôi chưa từng thấy con cặc thô dài đến mức này, ngay cả trong phim khiêu dâm xem qua những con cặc đen to của người da đen cũng còn thua xa! Tôi không tự chủ được so sánh mình với cậu ta… Lông mu thưa thớt dưới háng tôi và con cặc ngắn nhỏ co lại trong bao da trước mặt cậu ta trông chẳng khác nào một con sâu thịt. Ngay cả khi tôi cương cứng lên cũng không đạt đến độ dài hiện tại của cậu ta… Nhất thời trong lòng tôi dâng lên đủ loại cảm xúc phức tạp: hâm mộ, ghen tị, thậm chí còn có cả một chút… kính sợ?
Ngay lúc tôi đang suy nghĩ lung tung thì ngoài cửa vang lên một tiếng quát lớn khiến tôi giật mình tỉnh lại: “Chúng mày đang làm gì đấy!”
Một giảng viên nam đứng ở cửa giận dữ nhìn chúng tôi, không nói hai lời lôi hết mấy đứa chúng tôi đến văn phòng cố vấn học tập.
Trong văn phòng cố vấn học tập, mấy đứa chúng tôi đứng thành hàng, bị ông cố vấn béo mập biệt danh “ác nhân” mắng cho một trận tơi bời. Ông còn bắt chúng tôi lần lượt gọi điện cho người nhà và phạt về nhà suy nghĩ ba ngày.
Cả đám lưu manh ai nấy như mất cha mất mẹ. Tuy ở trường chúng tôi ngang tàng vô pháp, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là những thanh niên vừa đủ 18 tuổi, không ai không sợ người nhà.
Một lúc sau người nhà lần lượt đến văn phòng, khí thế hung hăng túm tai con mình dẫn về. Người trong văn phòng càng lúc càng ít, cuối cùng chỉ còn lại tôi và Trần Quốc Huy hai người.

Bình luận

Để lại bình luận