Chương 2

: Lời Ước Có Hiệu Lực (H)

Buổi sáng ấy có vẻ bình thường đến mức mọi dấu hiệu bất thường đều dễ dàng bị bỏ qua. Bối cảnh của chương là cửa hàng nhạc. Nikki thức dậy với một cơn bồn chồn kỳ lạ, phản ứng rõ rệt khi ian đến gần.

“Cô có thể đi về.” Ian nói. Nikki không nhúc nhích.

“Tôi biết. Vì thế nếu tôi ở lại, đó là vì tôi chọn.” Câu trả lời không giải quyết được mọi thứ, nhưng nó buộc cả hai phải nhìn nhau lâu hơn bình thường. Những điều trước đây có thể lướt qua bằng một nụ cười giờ bắt đầu có trọng lượng.

“Dạo này Nikki lạ lắm.” Bear nói. Ian dựa vào quầy, giả vờ thờ ơ.

“Lạ kiểu nào?”

“Cứ như cô ấy luôn vội đi đâu đó.” Ian nhún vai.

“Có khi cậu nghĩ nhiều thôi.” Bear nhìn anh.

Trong đầu Nikki, Bear và Ian đại diện cho hai nhu cầu khác nhau. Bear là nơi cô muốn được yêu, được nhìn như một người tốt, một người có thể xây dựng gia đình. Ian lại kéo ra phần cô giấu kín: bốc đồng, ích kỷ, liều lĩnh và ham muốn được bước sát ranh giới. Điều khiến cô đau đớn là cả hai phần ấy đều là mình. Cành Liễu không tạo ra chúng từ hư vô; nó chỉ khiến những phần đối nghịch trở nên quá lớn để cô có thể tiếp tục giả vờ rằng chúng không tồn tại.

Ian không xem mình là kẻ ác. Đó là điều khiến anh nguy hiểm hơn. Anh tự biện hộ rằng Nikki trưởng thành, rằng cô tự đến, rằng Sarah tỉnh táo khi đồng ý. Nhưng sâu bên dưới, anh biết mình đã từng dùng lời ước như một lợi thế. Càng cố phủ nhận, anh càng phải nói nhiều hơn về ‘lựa chọn’ và ‘tự nguyện’ như thể lặp lại đủ lần sẽ biến quá khứ thành vô hại.

Điều khiến Bear bất an nhất không phải là tình dục hay ghen tuông. Đó là cảm giác anh chỉ biết phiên bản Nikki lựa chọn cho anh thấy. Anh muốn tin sự gần gũi có nghĩa là không còn bí mật, nhưng càng cố nắm lấy điều ấy, anh càng thấy giữa hai người tồn tại một cánh cửa Nikki luôn khóa.

Sarah không còn tin rằng im lặng là đứng ngoài cuộc. Mỗi lần cô giúp Nikki che một cuộc hẹn hay trả lời thay một câu hỏi của Bear, cô đang trở thành một phần của lời nói dối. Cảm giác ấy khiến cô vừa gần Nikki hơn, vừa thấy mình xa khỏi người bạn từng là.

Không khí giữa họ nóng lên rất nhanh. Nikki bám lấy vai Ian, hơi thở vỡ thành từng nhịp ngắn, tiếng rên bị cô cố nuốt lại vì sợ người ngoài nghe thấy. Ian cố tình ghé sát tai cô: “Nhỏ thôi, Bear đâu có ở xa như em nghĩ.” Nikki lườm anh, nhưng giọng đã khàn đi. “Anh cố ý làm em mất bình tĩnh.” Ian cười. “Anh chỉ đang xem em giữ được bình tĩnh đến đâu.”

“Cậu biết gì à?”

“Nếu biết, tôi đã nói rồi.” Ian đáp, quá nhanh.

“Nếu điện thoại em rung thì sao?” Ian hỏi. Nikki liếc màn hình.

“Nếu là Bear, em sẽ nghe.”

“Và nói gì?”

“Rằng em đang ở với Sarah.” Ian nhướng mày.

“Nói dối trơn tru thật.” Nikki siết môi.

“Anh đừng khiến em thấy tệ hơn.”

“Anh không cần. Em tự biết mình đang làm gì.”

Cửa không khóa. Chính chi tiết ấy làm Nikki căng thẳng hơn tất cả. Mỗi tiếng xe dừng dưới đường, mỗi tiếng thang máy mở, mỗi bóng người lướt qua khe cửa đều khiến cô tưởng Bear đã trở về. Ian lại có vẻ thích sự nguy hiểm ấy.

“Muốn anh khóa không?” anh hỏi. Nikki lắc đầu rồi lại đổi ý:

“Khóa đi. Nhanh.”

“Cậu với Ian có chuyện gì đúng không?” Sarah hỏi. Nikki khựng lại.

“Sao cậu hỏi vậy?”

“Vì mỗi lần anh ấy vào phòng, cậu đổi cách thở.”

“Vớ vẩn.” Sarah nhìn cô.

“Tớ chưa nói đó là chuyện xấu.”

Ian cúi đầu sát tai Nikki.

“Em biết mặt mình lúc cố không rên trông thế nào không?” Nikki đỏ mặt.

“Anh im đi.”

“Không.” Anh đáp ngay.

“Anh thích nghe em mắng hơn.” Cô bật cười giữa nhịp thở gấp, rồi tiếng cười lại biến thành một âm thanh nghẹn nhỏ khi anh kéo cô sát hơn.

Ian ghé gần đến mức Nikki phải lùi nửa bước.

“Đừng nhìn anh kiểu đó.” cô nói.

“Kiểu nào?”

“Như thể anh biết em sẽ quay lại.” Ian cười rất khẽ.

“Anh không cần biết. Em tự đến mà.” Nikki định cãi, nhưng tiếng rên nhỏ thoát ra khi anh kéo cô lại gần đã phản bội sự bình tĩnh của cô. Ian lập tức chậm lại.

“Vẫn ổn?” Nikki gật đầu.

“Ừ. Đừng hỏi nữa.”

“Không hỏi thì mới nguy hiểm.”

Nikki đứng ngoài hành lang vài giây trước khi rời đi. Bên trong, Ian vẫn chưa bật đèn. Cô biết mình nên thấy nhẹ nhõm vì không ai phát hiện. Thay vào đó, cảm giác còn sót lại là một cơn run khó gọi tên—nửa tội lỗi, nửa mong lần sau nguy hiểm hơn một chút.

Không có gì trực diện được nói ra, nhưng ham muốn hiện diện trong từng cử động. Nụ hôn sâu hơn, hơi thở gấp hơn, tóc Nikki rối xuống vai. Cô tựa lưng vào bề mặt gần nhất, nhìn người kia thật lâu trước khi chủ động kéo lại gần. Tiếng rên nhỏ bị nuốt vào một nụ hôn khác. Sau đó cả hai dừng lại, chỉnh lại quần áo và hỏi nhau một câu rất đơn giản: có ổn không?

Đến cuối chương, Ian hẹn Nikki sau giờ Bear đi giao hàng, còn cô nhận ra mình vẫn có thể từ chối. Khi cảnh ấy kết thúc, không ai lập tức hiểu nó sẽ dẫn đến đâu. Họ chỉ biết có một cánh cửa vừa được mở và việc đóng lại sau này sẽ khó hơn rất nhiều.

Bình luận

Để lại bình luận