Chương 5

: Bữa Sáng Quá Ngọt Ngào (H)

Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, chẳng có gì đáng để ghi nhớ. Chính sự bình thường ấy mới khiến những gì xảy ra sau đó trở nên đáng sợ. Bối cảnh chính là căn hộ Bear vào sáng sớm rồi một bãi đỗ xe vắng. Khởi đầu và lời ước chưa có tên trong suy nghĩ của bất kỳ ai; với họ, đó chỉ là một chuỗi ngày nối tiếp nhau. Nhưng về sau, khi mọi chuyện đã được kể lại, chính ngày này sẽ trở thành một mắt xích mà không ai còn có thể xem là ngẫu nhiên.

Nikki chăm sóc bear quá mức; chiều cô lén gặp alex và để lại dấu vết đáng ngờ. Sự việc diễn ra không hề gọn gàng như một dòng tóm tắt. Nó có những khoảng dừng vụn vặt, những câu nói bị bỏ lửng và những lần nhân vật nhìn sang chỗ khác để khỏi phải trả lời. Điều đáng chú ý nhất là mỗi người đều đang bảo vệ một phiên bản sự thật riêng: Bear bảo vệ niềm hy vọng, Nikki bảo vệ bí mật, còn những người xung quanh bảo vệ cảm giác rằng cuộc sống vẫn bình thường.

Điều khiến Bear mệt mỏi nhất không phải là ghen, mà là cảm giác mình đang bỏ sót một chi tiết quan trọng. Anh yêu Nikki bằng thứ tình cảm đã được giữ quá lâu trong im lặng, nên khi cô đột nhiên trao cho anh quá nhiều, anh không biết nên nhận lấy hay nghi ngờ. Một phần trong anh muốn tin đây chỉ là vận may muộn màng. Phần còn lại cứ nhìn về phía One Wish Willow như nhìn một chứng cứ chưa được giải nghĩa.

Trong Nikki, hai dòng suy nghĩ chạy song song. Một giọng nói bình thường nhắc cô rằng mình đang nói dối, rằng mỗi lời nói dối rồi sẽ cần thêm một lời khác để chống đỡ. Giọng kia nóng hơn, nhanh hơn, gần như vui vẻ trước nguy cơ bị phát hiện. Freaky Nikki không cần lý do; nó chỉ cần cảm giác mạnh, cần Bear ở gần, cần mọi cánh cửa khác cũng không đóng lại.

“Em ổn chứ?” Bear hỏi. Nikki đáp quá nhanh: “Em ổn. Chỉ hơi mệt thôi.” Bear không hỏi tiếp, nhưng khoảng im lặng sau câu trả lời dài hơn bình thường. Không ai nâng giọng, nhưng sự căng thẳng nằm ở cách từng từ được lựa chọn. Bear ghét cảm giác phải điều tra người mình yêu; Nikki lại ghét chính mình vì biết anh có lý. Mỗi lần cô định nói thêm, một phản xạ kỳ lạ lại kéo câu chuyện sang hướng khác.

Alex luôn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng sự lạnh lùng ấy không đồng nghĩa vô cảm. Anh nhìn Nikki bằng thói quen của người quan sát kỹ: để ý những lần cô đổi ý quá nhanh, những lúc cô cười mà mắt không cười. Càng về sau, Alex càng hiểu rằng nếu chỉ xem mọi chuyện như một cuộc phiêu lưu, anh cũng đang góp phần làm nó tệ hơn.

Ở giai đoạn này, lời ước vẫn giống một phép màu hơn là lời nguyền. Bear chưa biết cái giá của việc mong một người yêu mình “hơn bất cứ ai” chính là xóa mờ ranh giới giữa tình yêu và sự phụ thuộc. Nikki cũng chưa hiểu vì sao những cảm xúc vốn quen thuộc lại tăng âm lượng đến mức lấn át lý trí.

Không ai nói câu nào ngay lập tức; cơ thể họ tự tìm đến nhau bằng những cử chỉ quen mà vẫn đầy căng thẳng. Trong căn hộ Bear vào sáng sớm rồi một bãi đỗ xe vắng, sự hiện diện của Bear, Alex và Ryan khiến cảm giác ấy có hình dạng cụ thể hơn. Nikki không còn chỉ bị cuốn bởi ý nghĩ trừu tượng về ham muốn; cô cảm nhận rõ từng khoảng cách, từng lần một người tiến lại gần rồi chờ phản ứng của cô. Không gian quanh họ chỉ còn những chi tiết vụn: hơi thở chạm da, tiếng môi tách ra rồi tìm lại, tiếng Nikki rên rất khẽ khi được kéo sát hơn, và nhịp tim đập mạnh đến mức cô tưởng đối phương cũng nghe thấy. Cảm giác gợi tình nằm trong chính sự chờ đợi, không cần phải đi xa hơn để trở nên rõ ràng. Khoảnh khắc dừng lại mới là phần khiến Nikki nhớ nhất. Cô nghe một câu hỏi rất khẽ: “Ổn chứ?” rồi tự mình trả lời trước khi bất kỳ điều gì tiếp tục.

Bear bắt đầu chú ý đến One Wish Willow nhiều hơn. Cành liễu khô không phát sáng, không chuyển động và chẳng có vẻ gì giống một vật phép thuật. Chính sự im lặng của nó mới khó chịu. Có lúc anh tự cười vì nghĩ mình đang đổ lỗi cho một món đồ. Có lúc anh lại nhớ chính xác câu mình đã ước và thấy da sau gáy lạnh đi. Anh đã không ước Nikki được hạnh phúc. Anh đã ước cô yêu anh hơn bất cứ ai.

Về phần Nikki, khoảng cách giữa “muốn” và “phải” ngày càng khó phân biệt. Khi cô thật sự muốn ở bên một người, cảm giác thường có chỗ cho do dự và lựa chọn. Còn những cơn thôi thúc do Freaky Nikki mang đến luôn đến như một mệnh lệnh: ngay bây giờ, thêm nữa, đừng để ai rời đi. Nhận ra khác biệt ấy trở thành sợi dây mảnh đầu tiên nối cô với phần bản thân chưa bị lời ước nuốt mất.

Đến cuối cảnh, Nikki soi gương thật lâu trước khi trở lại bên Bear. Không có tiếng nhạc kịch tính báo hiệu một bước ngoặt. Chỉ có một khoảng lặng, một cánh cửa khép lại hoặc một màn hình tối đi. Nhưng chính trong khoảng lặng đó, cán cân giữa lời ước và ý chí của Nikki dịch chuyển thêm một chút. Người ngoài có thể không nhận ra. Bear cũng chưa chắc nhận ra. Nikki thì cảm thấy nó như một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Bình luận

Để lại bình luận