Chương 4

Hơn nữa, mùi “sữa mẹ” hòa lẫn vào đó tanh nồng quá mức, giống hệt mùi tôi ngửi thấy trong khe ngực mẹ lúc nãy.

“Không…Không đúng, mẹ bỏ gì vào sữa vậy…?”

Miệng tôi giờ đây đầy mùi tanh nồng, nhìn nụ cười giễu cợt của mẹ, tôi cúi đầu ăn tiếp trong vẻ tự thẹn. Niềm đắc chí ban nãy biến mất sạch.

Mẹ nói: “Hoàng! không phải con muốn được thưởng sao? ly sữa ‘đặc biệt’ này là quà mẹ chuẩn bị, mà con uống sạch không còn một giọt. Mẹ vui lắm, con có tiềm năng làm nô lệ xanh cho chủ nhân của mẹ rồi đấy ❤️”

“Nô lệ xanh là gì ạ?”

“Chủ nhân? Chủ nhân gì nhỉ? Mẹ nói nửa chừng vậy con tò mò quá!”

Mẹ chỉ cười không nói gì: “…”

“Ayda!! Mẹ có biết là tò mò dễ làm tức chết người ta không hả? Chán mẹ ghê á!”

Tôi coi đó là trò đùa của mẹ, im lặng ăn cơm và rau. Món mẹ nấu hầu như toàn rau xanh.

Ngoài món hầm rùa ra thì toàn là rau củ xanh mướt. Ngay cả món rùa hầm cũng trang trí thêm vài cọng rau xanh. Một con rùa xanh sống động. Làm tôi nhớ đến câu nô lệ “xanh” của mẹ.

Mẹ vừa gắp thịt rùa cho tôi vừa nói:

“Nào con yêu ❤️, ăn nhiều thịt rùa xanh vào. Ăn gì bổ nấy mà.”

Tôi thầm nghĩ:

“Rùa xanh bổ cái gì? Bổ xanh hay bổ rùa?”

Tôi bị mẹ chọc cười. Không biết mẹ xem đâu ra mấy câu đùa lạnh thế này…

Ăn gần xong, thấy mẹ mặt đỏ bừng, tôi hỏi:

“Mẹ ơi, da dẻ mẹ giờ đẹp quá. Thấy mẹ vượt qua được chuyện của cha, con mừng lắm ạ.”

“Im mồm! Đừng có nhắc đến ông ta!”

Mẹ như nổi giận cắt ngang lời tôi, mắt trừng trừng nhìn tôi. Tôi nhìn mẹ, ánh mắt chạm vào hình xăm bích đen ♠️ dưới mắt bà, vô thức tôi cúi đầu một cách khiêm nhường.

(lúc này tôi không hiểu hình xăm đó là gì, chỉ nghĩ đó là hình xăm mẹ dùng để tưởng nhớ cha)

Tôi hơi ngạc nhiên, hóa ra mẹ vẫn chưa vượt qua được chuyện cũ. Bà chỉ đang cố gắng trốn tránh quá khứ thôi.

Thôi kệ, trốn tránh thì trốn tránh, miễn mẹ không còn buồn bã nữa là tôi vui rồi.

Tôi ngẩng đầu lại, nhìn mẹ vắt chân chữ ngũ chơi điện thoại. Tôi tò mò lắm.

Giả vờ đứng dậy với lấy nước nho, tiện thể nghiêng người xem màn hình điện thoại của mẹ.

Mẹ rất cảnh giác, tôi chỉ liếc được một thoáng thấy bà đang nhắn tin với ai đó, bà đã úp điện thoại ngay. Bà lại trừng mắt nhìn tôi.

“Con vừa làm gì vậy?”

“Tôi… con… con lấy nước nho thôi ạ.”

Mẹ tiến tới tát cho tôi một cái.

Bình luận

Để lại bình luận