Chương 5

“Ông… xin ông xóa đi,” giọng cô vỡ òa, gần như thì thầm. “Đó chỉ là sai lầm một lần. Em hối hận lắm. Anh Việt không biết gì hết. Ông muốn gì cũng được, em xin ông…”

Ông Khải ngồi xuống ghế đối diện, giọng trầm ấm nhưng mang theo sự lạnh lùng khó tả: “Cô Hương, tôi không phải kẻ xấu. Tôi chỉ tình cờ chứng kiến thôi. Anh Việt là người tốt, chăm chỉ, tin tưởng vợ. Nếu anh ấy thấy những tấm ảnh này, anh ấy sẽ ra sao? Công việc anh ấy đang bận rộn, dự án lớn, nếu biết vợ mình làm vậy khi anh ấy đi làm khuya… anh ấy sẽ đau đến mức nào?”

Hương quỳ sụp xuống trước mặt ông, hai tay bám lấy mép ghế ông ngồi. Nước mắt lại trào ra. “Em xin ông… em van ông. Em sẽ bù đắp, em sẽ đưa tiền, em sẽ giúp ông bất cứ việc gì. Chỉ xin ông đừng gửi cho anh ấy. Gia đình em không thể tan vỡ…”

Ông Khải nhìn xuống cô, ánh mắt lướt qua khuôn mặt xinh đẹp đang méo mó vì khóc, qua đôi vai run rẩy. Ông không vội trả lời. Ông để yên một lúc lâu, như đang tận hưởng nỗi tuyệt vọng của cô. Rồi ông khẽ đặt tay lên vai Hương, giọng vẫn nhẹ nhàng: “Tôi không cần tiền. Cô cũng biết tôi sống một mình, cô đơn. Tôi chỉ muốn… gần gũi một chút. Cô chiều tôi hôm nay, tôi sẽ xóa hết. Không ai biết, kể cả anh Việt.”

Hương ngẩng phắt lên, mắt mở to đầy kinh hoàng. Cô lắc đầu mạnh, cố gạt tay ông ra. “Không… ông không thể đòi hỏi vậy. Em là vợ anh Việt. Em không thể phản bội anh ấy thêm lần nữa. Xin ông đừng ép em…”

Ông Khải cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình như sắp gửi. “Vậy thì tôi gửi ngay cho anh Việt bây giờ. Anh ấy đang họp, chắc sẽ rất bất ngờ khi nhận được tin nhắn từ tôi.” Giọng ông vẫn bình thản, nhưng lời nói sắc như dao.

Hương hoảng loạn, lao tới giật điện thoại nhưng ông Khải giơ cao lên. Cô khóc nức nở, ôm chân ông: “Ông Khải… ông thương em một lần. Em sai rồi, em biết sai. Đừng phá hoại gia đình em. Em yêu anh Việt, em không muốn mất anh ấy…”

Ông Khải cúi xuống, nâng cằm cô lên, buộc cô nhìn vào mắt mình. “Cô yêu anh ấy thì càng phải giữ bí mật này. Chỉ một lần thôi. Tôi sẽ nhẹ nhàng. Cô sẽ không đau khổ đâu. Ngược lại… tôi sẽ làm cho cô sướng.”

Hương quỳ sụp xuống trước mặt ông, hai tay bám chặt lấy mép ghế, giọng vỡ òa trong nước mắt: “Ông Khải… em van ông… em sai rồi. Em hối hận lắm. Em yêu anh Việt, em không thể phản bội anh ấy thêm lần nữa. Xin ông xóa hết đi, em sẽ làm bất cứ gì… trừ chuyện này. Em xin ông, đừng ép em…”

Bình luận

Để lại bình luận