Chương 3

Tin nhắn thứ hai hiện lên: “Cô Hương, tôi là Khải hàng xóm. Chúng ta nên nói chuyện. Sang nhà tôi ngay chiều nay, lúc anh Việt đi làm. Đừng để tôi phải gửi những bức ảnh này cho anh ấy.”

Hương ngồi phịch xuống ghế sofa, cơ thể run lên bần bật. Nước mắt trào ra không kìm được. Cô đọc đi đọc lại tin nhắn, hy vọng đó chỉ là ác mộng. Nhưng những bức ảnh vẫn ở đó, lạnh lùng, không thể chối cãi. Cô nhớ lại khoảnh khắc sai lầm hôm mưa, nhớ anh Tuấn, nhớ cơn mưa tầm tã, và giờ đây mọi thứ đang đè nặng lên ngực cô. “Ông Khải… sao ông ấy lại ở đó? Sao ông ấy lại chụp?”

Cô đứng dậy, đi lại trong nhà như người mất hồn. Cô lau nước mắt, cố hít thở sâu, nhưng càng cố càng nghẹn ngào. Cô nghĩ đến anh Việt – người chồng luôn tin tưởng cô tuyệt đối, người chồng đang vất vả vì gia đình. Nếu anh biết… Hương không dám nghĩ tiếp. Cô ngồi xuống bàn ăn, ôm mặt khóc thầm. “Em xin lỗi anh… em không muốn mất anh.”

Điện thoại rung thêm lần nữa. Tin nhắn từ ông Khải: “Tôi không muốn làm to chuyện. Chỉ cần cô sang nói chuyện riêng. 3 giờ chiều nay. Tôi chờ.”

Hương nhìn đồng hồ. Còn hơn hai tiếng nữa. Cô cố gắng bình tĩnh, rửa mặt bằng nước lạnh, trang điểm nhẹ để che đi đôi mắt sưng. Cô không dám gọi cho ai, không dám kể với ai. Cô chỉ ngồi co ro trên ghế, ôm gối, lòng hỗn loạn. Tại sao ông Khải lại làm vậy? Ông ấy tốt bụng với anh Việt, hay giúp đỡ mọi người, sao giờ lại giữ những bức ảnh này? Hương cảm nhận rõ nỗi sợ hãi đang lan tỏa khắp cơ thể.

Đúng ba giờ chiều, khi anh Việt chắc chắn đang bận ở công ty, Hương khóa cửa nhà, bước sang căn nhà cấp bốn bên cạnh. Tay cô lạnh buốt, chân nặng trịch như đeo chì. Ông Khải mở cửa, vẫn với nụ cười thân thiện quen thuộc, nhưng hôm nay nụ cười ấy khiến Hương rùng mình. “Cô Hương vào đi. Tôi pha trà nóng rồi.”

Căn nhà ông Khải gọn gàng nhưng đơn sơ: bộ bàn ghế cũ, vài bức ảnh gia đình treo tường, mùi thuốc lá thoang thoảng. Ông rót trà mời cô, ngồi đối diện. Hương không dám nhìn thẳng vào mắt ông, giọng run run: “Ông… ông xóa những bức ảnh đi. Đó là hiểu lầm. Em xin ông, đừng nói với anh Việt.”

Ông Khải nhấp ngụm trà, giọng trầm ấm nhưng mang theo sự lạnh lùng: “Tôi không muốn làm hại ai cả. Nhưng cô đã sai lầm, và tôi tình cờ chứng kiến. Nếu anh Việt biết, anh ấy sẽ đau khổ lắm. Anh ấy tốt với cô, tin tưởng cô. Cô muốn anh ấy biết vợ mình làm gì trong lúc anh ấy bận rộn vì dự án không?”

Bình luận

Để lại bình luận