Chương 2

Khi về đến nhà, trời đã tối. Ông Khải cắm cơm, chiên nốt con cá rô còn lại, ăn một mình trong im lặng. Ông mở ti vi xem bản tin, nhưng mắt thỉnh thoảng lại liếc sang căn nhà bên cạnh. Ánh đèn vàng ấm áp vẫn sáng ở phòng khách nhà anh Việt. Ông thấy bóng dáng Hương đi lại, có lẽ đang dọn dẹp hay chờ chồng. Ông mỉm cười, tự rót cho mình ly rượu ngô nhỏ.

“Cuộc sống thật thú vị,” ông nghĩ. Ông không vội. Ông sẽ giữ bí mật này, chờ thời cơ thích hợp. Có lẽ ông sẽ dùng nó để gần gũi hơn, để thỏa mãn những ham muốn mà ông đã kìm nén bấy lâu. Ông Khải nằm trên ghế dài ngoài hiên, nhìn lên bầu trời đêm nhiều mây. Những bức ảnh trong điện thoại như một chìa khóa, mở ra cánh cửa ông chưa từng nghĩ đến.

Đêm ấy, Hương ở nhà bên cạnh vẫn đang giày vò trong nỗi day dứt. Còn ông Khải, ông ngủ một giấc ngon lành hơn thường lệ, miệng vẫn còn nụ cười mỏng manh. Ánh mắt bất ngờ hôm nay đã thay đổi mọi thứ, dù cả hai người còn chưa hay biết.

Sáng hôm sau, ông Khải dậy sớm, tưới nước cho vườn rau, thỉnh thoảng liếc sang nhà hàng xóm. Khi anh Việt đi làm, ông thấy Hương đứng ở cổng tiễn chồng, nụ cười gượng gạo. Ông Khải vẫy tay chào từ xa, giọng ấm áp như mọi khi: “Chào Việt, chào cô Hương. Hôm nay trời nắng đẹp.” Hương gật đầu đáp lại, nhưng ông nhận ra ánh mắt cô thoáng né tránh.

Ông Khải quay vào nhà, mở điện thoại xem lại những bức ảnh. Ông zoom to khuôn mặt Hương, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. “Cô Hương à… từ nay chúng ta sẽ có nhiều chuyện để nói với nhau hơn.”

Những ngày cuối tháng Năm, nắng sông oi bức hơn, khiến không khí trong con hẻm như đặc quánh lại. Hương cố gắng giữ nhịp sống bình thường, nhưng mỗi sáng thức dậy cô đều cảm thấy mệt mỏi hơn. Cô vẫn dậy sớm pha cà phê cho anh Việt, vẫn chuẩn bị hộp cơm trưa với món thịt rang cháy cạnh anh thích, vẫn mỉm cười tiễn anh ra cổng. Anh Việt hôn lên trán cô, thì thầm: “Em hôm nay trông hơi mệt, tối anh cố về sớm nhé.” Hương gật đầu, vuốt ve tay chồng một lúc lâu hơn thường lệ, như sợ buông ra sẽ mất anh mãi mãi.

Buổi sáng hôm ấy, sau khi dạy xong lớp học thêm, Hương ngồi một mình trong phòng khách, tay cầm ly nước mát. Cô đang định ra chợ mua ít cá tươi thì điện thoại rung nhẹ. Một tin nhắn từ số lạ. Cô mở ra, và cả thế giới như sụp đổ ngay lập tức.

Hình ảnh đầu tiên hiện lên màn hình: chính cô, dưới mưa, đứng sát anh Tuấn trước cửa khách sạn. Khuôn mặt cô tái mét, tóc ướt sũng, tay anh Tuấn chạm nhẹ vai cô. Những bức ảnh tiếp theo rõ hơn, góc chụp từ xa nhưng đủ để nhận ra mọi chi tiết. Hương cảm thấy tay chân lạnh ngắt, điện thoại suýt rơi khỏi tay. Tim cô đập thình thịch như muốn vỡ tung. “Không… sao lại có ai chụp được?”

Bình luận

Để lại bình luận