Chương 2

Điều đáng sợ nhất là bố không thèm nói với mẹ một lời nào, dù chỉ là một tiếng ừ hử cho có lệ. Tôi nhớ có một buổi sáng Chủ nhật, mẹ dậy từ năm giờ để nấu một nồi phở bò thơm lừng cho cả nhà, món mà ngày xưa bố tôi vẫn thường khen mẹ nấu ngon nhất trần đời. Mẹ bưng tô phở nóng hổi đặt trước mặt bố với ánh mắt đầy hi vọng, dịu dàng nói:
-Anh ăn đi cho nóng, em đã ninh xương từ tối qua đấy, nước dùng trong lắm… Bố tôi không thèm ngước mắt lên nhìn chỉ đứng dậy khỏi bàn ăn, với tay lấy cái áo khoác rồi lạnh lùng buông một câu:
-Tôi không ăn đồ cô nấu. Tôi sợ bẩn. Mẹ tôi đứng lặng như trời trồng, hai tay buông thõng, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp đã tiều tuỵ đi theo từng ngày. Tôi ngồi ở góc bàn, muốn nói điều gì đó với bố, nhưng bố đã nhanh chóng mặc áo khoác rồi xách cặp ra khỏi nhà nhanh tới mức chỉ ở lại thêm vài giây nữa thôi cũng đủ làm ông chết ngạt. Một tuần sau đó, tôi thấy mẹ ngồi thu lu ở ban công tầng hai, ánh mắt dõi về phía xa xăm vô định, ánh nắng hoàng hôn hắt lên khuôn mặt trái xoan thanh tú của mẹ một màu vàng vọt ảm đạm. Tôi nhẹ nhàng bước lại gần, ngồi xuống bên cạnh rồi nắm lấy bàn tay đang đặt hờ trên đầu gối của mẹ. -Mẹ à… mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, dù có chuyện gì xảy ra thì con ở đây với mẹ… Tôi thì thầm xiết nhẹ những ngón tay lạnh ngắt, cảm nhận làn da mịn màng trắng ngần đã hằn lên những vết chai sần vì lau dọn nhà cửa suốt mấy tuần qua. Mẹ quay sang nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe đẫm nước, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều đứt quãng đầy đau đớn: “Mẹ xin lỗi con… Mẹ đã phá hỏng gia đình mình rồi… Nhưng con nhất định phải tin mẹ, mẹ thực sự bị ép buộc, lão ta cứ liên tục gọi mẹ lên phòng hiệu trưởng, lão ta nói nếu mẹ không chịu thì lão ta sẽ đuổi việc mẹ rồi còn dọa sẽ cho người theo dõi với làm hại con nữa… Mẹ sợ lắm Nam ơi, thực sự rất sợ…” Tôi không muốn nghe thêm gì nữa, vòng tay qua ôm chầm lấy thân thể mẹ đang run rẩy ép sát vào lồng ngực mình. Ngay khoảnh khắc cơ thể mẹ áp trọn vào người tôi, mọi giác quan của tôi như bị bóp nghẹt bởi một mùi hương đàn bà chín muồi đầy quyến rũ, thứ mùi thoang thoảng của mồ hôi hoà cùng một hương thơm đặc trưng từ da thịt của đàn bà tuổi trung niên, nồng nàn và ấm áp lạ kỳ. Tôi vùi mặt vào tóc mẹ, hít trọn từng sợi hương đầy nữ tính. Đầu óc tôi bắt đầu ong ong, vòng tay siết chặt hơn, bàn tay vô thức đặt lên tấm lưng trần mềm mại của mẹ qua lớp áo hai dây mỏng tang, cảm nhận từng đường cong, từng thớ thịt ấm nóng và mượt mà như nhung lụa đang run rẩy dưới lòng bàn tay mình. Ngực mẹ ép sát vào ngực tôi, hai bầu vú to tròn mềm mại dù đã hơi xệ xuống vì tuổi tác và sinh nở nhưng vẫn căng tràn sức sống đang đè nặng lên lồng ngực tôi qua lớp vải cotton mỏng dính. Tôi có thể mơ hồ cảm nhận được từng nhịp tim đập thình thịch của mẹ, cùng với đó là hơi ấm tỏa ra từ cơ thể đầy đặn của bà đã khiến một luồng nhiệt nóng bỏng đột ngột dâng trào từ bụng dưới của tôi lan tỏa khắp cơ thể. Bàn tay tôi trượt dọc sống lưng mẹ, chạm phải phần eo hơi có ngấn mỡ, mềm mại phập phồng theo từng nhịp thở, rồi tiếp tục chạm vào phần hông nở nang và tròn trịa của mẹ. Trong đầu tôi lúc này là cả một mớ hỗn độn những suy nghĩ vừa thương xót vừa có chút gì đó đen tối và xấu xa đang len lỏi vào tận sâu thẳm trong tâm trí, rằng đây là mẹ mình, mẹ ruột của mình, cơ thể tôi lại phản ứng theo bản năng của một thằng đàn ông trưởng thành trước làn da thịt nóng bỏng và thơm ngát của đàn bà. Dương vật tôi bắt đầu cương cứng, vươn dài ra trong lớp quần mỏng, đầu khấc phình to cọ sát vào lớp vải thô ráp khiến tôi phải nghiến răng kìm nén một tiếng rên khẽ suýt bật ra khỏi cổ họng. Tôi cố gắng điều chỉnh tư thế để che giấu sự thay đổi đáng xấu hổ ấy nhưng không kịp nữa rồi, bởi mẹ tôi đã giật mình đẩy tôi ra.

Bình luận

Để lại bình luận