Chương 9

: Sự Cố Phòng Thử Đồ (831 từ)

Hắn dừng lại một chút ở đôi chân dài trắng hồng, eo thon và phần ngực đầy đặn dưới lớp áo mỏng. Hắn gật đầu hài lòng:
“Bộ thứ hai đẹp hơn. Nó làm em trông năng động, trẻ trung, và đôi chân em đẹp lắm, mặc short sẽ nổi bật hơn.”
Lan Anh đỏ mặt, tay kéo nhẹ vạt áo: “Nhưng… nó hơi ngắn… em ngại…”
Vũ cười: “Em đẹp thì mặc gì cũng đẹp. Để anh dẫn em đi mua thêm vài món cho đầy đủ. Anh trả tiền, coi như quà anh tặng.”
Lan Anh lắc đầu: “Không được đâu anh, anh mới kiếm được việc mà, anh giữ lại mà tiết kiệm …”
Nhưng Vũ kiên quyết: “Anh muốn mà. Đi thôi, kiếm một cửa hàng quần áo nào.”
Vũ dẫn Lan Anh đến một cửa hàng quần áo cao cấp chuyên đồ thể thao và outdoor ở trung tâm quận 1. Cửa hàng sang trọng, ánh đèn vàng ấm áp, mùi nước hoa nhẹ nhàng lan tỏa. Cô chủ tiệm khoảng 20 tuổi, xinh đẹp như diễn viên Hàn Quốc: khuôn mặt V-line sắc sảo, mắt hai mí to tròn, làn da trắng hồng mịn màng, tóc dài uốn sóng nhẹ, thân hình cân đối với vòng một C-cup đầy đặn cũng phải ngang ngửa với vợ hắn. Cô mặc áo sơ mi trắng ôm sát và quần âu đen, nụ cười chuyên nghiệp nhưng rất duyên dáng. “Chào anh chị, em là chủ tiệm. Anh chị cần tư vấn gì ạ?” Cô chủ cúi đầu chào, giọng ngọt ngào. Vũ mỉm cười: “Em gái anh cần vài bộ đồ để đi chơi. Anh muốn chọn những món vừa đẹp vừa thoải mái.”
Lan Anh hơi ngại, đứng sau lưng Vũ, giọng nhỏ: “Em… em chỉ cần bộ đơn giản thôi anh…”
Vũ hào phóng chọn mấy bộ nào là váy dài, váy ngắn,…Tổng cộng hơn 20 triệu. Lan Anh hoảng hốt: “Anh… đắt quá… em không cần nhiều đâu…”
Vũ cười: “Anh mua cho em, đừng lo. Em thử đồ đi, anh chờ ngoài.”
Lan Anh nghe anh nói tỉnh bơ thế đành vào phòng thay đồ. Lan Anh nhìn vào đống quần áo, cô thậm chí còn thấy cả đồ lót, ánh mắt không biết phải làm sao, cô cười khổ thầm mắng anh rể vì không biết Vũ bỏ nó vào lúc nào. Thế là Lan Anh quyết định thử cả quần áo lót mới. Cô cởi áo thun và quần short rồi từ từ lột quần lót ra, chỉ còn áo lót trắng mỏng . Đúng lúc cô đang cởi áo lót để thử áo mới, cô phát hiện một camera nhỏ ẩn sau khe gương, đèn đỏ nhấp nháy. Lan Anh hoảng hốt hét lên: “Aaa… có camera!”
Vũ nghe tiếng hét, lập tức đẩy cửa xông vào. Lan Anh lúc này chưa mặc xong áo lót chỉ che được một bên bầu ngực B-cup đầy đặn trắng hồng, bên kia lộ ra hoàn toàn: bầu ngực săn chắc, núm vú hồng nhạt nhỏ xinh cương lên vì sợ hãi, da thịt mịn màng rung nhẹ. Phần dưới hoàn toàn trần truồng, lông mu thưa thớt mượt mà, nằm ngay trên khe âm hộ hồng hào khép chặt chẽ, môi âm hộ mũm mĩm đầy đặn, da thịt trắng hồng cực kỳ mịn màng và căng bóng, đùi dài mịn màng run rẩy. Lan Anh xấu hổ tột độ, tay che ngực và hạ bộ, khóc òa, nép sát vào sau lưng Vũ: “Anh Vũ… em… em sợ… có camera… em… em chưa mặc xong…”
Vũ nhanh chóng che cho Lan Anh bằng áo khoác của mình, quay sang cô chủ tiệm vừa chạy đến và vẫn đang hoảng loạn. Hắn tìm thấy camera nhỏ, rất nhỏ nhưng vẫn có thông số trên đó, hắn tìm thử trên mạng thì rất may đó là loại máy không kết nối internet, tối ưu pin để dùng được lâu hơn. Hắn rút thẻ nhớ ra, cắm vào điện thoại và mở xem. Trong thẻ là một đoạn video dài, tua một chút lại có một người khách thay đồ bị quay lén, chủ yếu là phụ nữ trẻ, có cả cảnh khỏa thân, thay áo lót, thậm chí một số cảnh nhạy cảm. Vũ gằn giọng nhìn sang cô chủ: “ Cái gì đây, cô giải thích cho tôi”. Cô chủ tiệm tái mặt, vốn đang hoảng loạn lại bị Vũ quát, cô run rẩy lắp bắp: “Anh… anh đừng làm to chuyện… em… em không biết ai lắp camera này… chắc là nhân viên cũ… em xin anh… em sẽ làm tất cả những gì anh yêu cầu… đừng báo công an…”
Vũ chưa nói ngay, hắn quay sang bảo Lan Anh đi chỗ khác mặc lại đồ sau đó ánh mắt quét một lượt thân thể của cô, không thể không nói, cô ta có một thân thể rất quyến rũ.

Bình luận

Để lại bình luận