Chương 6

: Bữa Cơm Dịu Lại (832 từ)

Tiếng da thịt va chạm chẹp chẹp, tiếng rên của Thu Trang và tiếng thở dồn dập của hắn vang rõ trong không gian kín. Hồng Ngọc ở bếp bên cạnh nghe thấy hết. Bà đứng chết lặng sau bức tường mỏng. Tay bà run run vịn vào thành bàn, hạ bộ nóng ran, nước nhờn tự nhiên rỉ ra thấm ướt quần lót. Bà vừa giận vừa xấu hổ, nhưng cơ thể lại phản bội, núm vú cương cứng, cọ xát đau nhức vào áo. Bà rất tức giận với bản thân mình nhưng căn bản không thể dừng lại. Bà không dám bước ra, chỉ đứng nghe, cho đến khi tiếng rên của con gái đạt đỉnh và tiếng gầm khẽ của Vũ khi xuất tinh. Sau đó, Vũ lau sạch cho vợ, hôn cô một cái rồi cả hai ra khỏi phòng giặt như không có gì xảy ra. Thu Trang nhìn thấy mẹ liền vội chạy lên phòng còn Vũ thì giả bộ giật mình chào bà: “Mẹ nấu gì thơm thế ạ?”
Hồng Ngọc quay mặt đi, giọng run run: “Canh chua thôi… rửa…tay đi rồi ăn cơm?”
“Mẹ có cần con giúp không.” Vũ cười nhẹ, vừa rửa tay vừa nói. Hồng Ngọc không dám nhìn thẳng vào hắn, chỉ lén liếc xuống dưới nơi quần short của Vũ vẫn còn phồng nhẹ vì chưa hoàn toàn xìu:
“Mặc quần cho tử tế vào…nhà lắm phụ nữ phải để ý để tứ”
Vũ dạ lấy lệ, nếu cứ đóng thùng kín mít thì sao kế hoạch của hắn thành công được nhưng hắn cũng biết bản thân không nên tấn công quá mức, dù sao cuộc đời thực tế không giống như truyện, chỉ cần đi sai một bước cũng khiến bản thân rơi vào vực sâu. Buổi tối hôm đó, khi cả nhà về đủ, không khí vẫn bình thường. Không ai biết những gì đã xảy ra chiều nay trừ Vũ, Thu Trang và Hồng Ngọc. Bà lên phòng sớm, đóng cửa, nằm vật ra giường. Tay bà lần xuống dưới váy, ngón tay miết mạnh lên âm vật đã sưng mọng từ chiều. Bà rên khe khẽ trong gối, hình ảnh dương vật con rể đâm sâu vào con gái mình hiện lên rõ mồn một. Mình điên thật rồi… Bà tự mắng mình, nhưng cao trào vẫn đến nhanh chóng, mạnh mẽ hơn bất kỳ lần tự thỏa mãn nào trong nhiều năm qua. Cuối tuần cuối cùng cũng đến. Kim Ngân kéo vali vào nhà từ sớm thứ Bảy, nụ cười dễ mến trên khuôn mặt bầu bĩnh nhưng đôi mắt híp lại thành vầng trăng khuyết giờ hơi mờ đục vì lo lắng. Cô mặc váy maxi màu xanh ngọc, vải lụa mềm mại ôm lấy thân hình đầy đặn: vòng một E-cup nặng trĩu khiến khe ngực sâu lộ rõ mỗi khi cúi xuống ôm mẹ, hai bầu ngực trắng hồng ép sát nhau dưới lớp vải mỏng, áo lót in hằn nhẹ lên áo. “Con về rồi mẹ! Nhớ mọi người quá!”
Hồng Ngọc ôm con con gái lớn, ánh mắt bà thoáng lo âu vì đã nghe Kim Ngân than thở mấy hôm trước về chuyện chồng gặp khó khăn kinh doanh ở tỉnh xa. Vũ đứng ở góc hành lang quan sát, nụ cười nhẹ lịch sự. Hắn mặc áo phông ôm sát lộ cơ bụng săn chắc và quần short thể thao, phong thái tự tin nhưng không phô trương. “Chào chị Ngân. Lâu lắm mới thấy chị.”
Kim Ngân nhìn hắn, hơi ngạc nhiên vì sự thay đổi rõ rệt. “Ừ… chào … Vũ. Trông em… khác quá nhỉ.”
Cả ngày thứ Bảy trôi qua trong không khí gia đình ấm áp bề ngoài. Mọi người cùng dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị bữa tối thịnh soạn. Vũ chủ động làm việc nặng: kê tủ, sửa quạt trần, lau bụi trên cao. Mồ hôi thấm qua áo làm cơ bắp hắn lấp lánh. Khi hắn đứng trên thang sát tường phòng khách, Kim Ngân đi ngang đưa khăn lau:
“Em lau mồ hôi đi kẻo cảm.”
Tay hai người chạm nhẹ khi nhận khăn. Kim Ngân giật mình vì hơi ấm từ bàn tay thô ráp của Vũ. Cô rút tay lại nhanh, nhưng trong lòng thoáng một cảm giác lạ. Còn Vũ thì khá bất ngờ vì cô chị vợ này lại đưa khăn cho hắn. Cô lắc đầu xua đi, nhưng ánh mắt vẫn lén nhìn theo bóng lưng rộng của hắn một chút. Chiều muộn, cả nhà cùng nấu ăn. Không gian bếp hơi chật chội. Vũ đứng cạnh Kim Ngân rửa rau, vai hắn “vô tình” chạm vào cánh tay cô vài lần. Mùi nước hoa nam tính nhẹ thoang thoảng khiến Kim Ngân hơi bối rối. Cô quay sang hỏi nhỏ: “Dạo này em làm gì mà trông khác thế?”
“Em tập gym với làm việc online thôi chị.

Bình luận

Để lại bình luận