Chương 1

Hoàng Song Linh kéo vali hành lý nặng trịch bước vào căn nhà trọ nhỏ bé nằm sâu trong một con hẻm ngoại ô thành phố. Ánh nắng chiều tà chiếu qua những tán cây ven đường, hắt lên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái vừa tròn mười tám tuổi. Mái tóc dài đen nhánh buông xõa xuống tận eo thon nhỏ, thân hình cô như được tạc từ ngọc: bộ ngực lớn đầy đặn luôn căng tràn sức sống dưới lớp áo mỏng manh, cặp mông cong vút và đôi chân dài miên man khiến bất kỳ ai nhìn thoáng qua cũng phải dừng lại vài giây. Linh đẹp như một tiên nữ lạc lối giữa chốn phàm trần, nhưng ẩn sâu bên trong là bản năng dâm đãng mà chính cô cũng khó lòng kiềm chế hoàn toàn. Cô lên thành phố để học đại học ngành quản trị kinh doanh tại một trường danh tiếng, nhưng chưa kịp tìm chỗ ở ổn định thì bạn trai – Trương Vệ Kiệt – đã thuyết phục cô về ở tạm cùng anh và năm người bạn thân: Minh, Huy, Đạt, Long và Tuấn.

Họ đều là sinh viên năm cuối khoa công nghệ thông tin, thuê chung một căn nhà cấp bốn cũ kỹ với ba không gian chính: phòng khách kiêm phòng chơi game có vài chiếc PC cũ kỹ nối mạng liên tục, một phòng ngủ tập thể với sáu chiếc giường đơn kê sát nhau chỉ cách nhau bằng những tấm rèm mỏng, và nhà tắm chung chật chội chỉ đủ chỗ cho một người đứng tắm cùng lúc. Kiệt đã xin phép các bạn từ trước, và Linh đồng ý ở ké với điều kiện cô sẽ lo quét dọn, nấu cơm cho cả nhà để bù đắp.

Khi Linh bước vào nhà, Kiệt đang ngồi chơi game cùng các bạn. Anh đứng dậy, ôm chầm lấy cô ngay cửa:

“Các mày, đây là Linh, bạn gái tao. Linh sẽ ở tạm với tụi mình một thời gian, đến khi tìm được chỗ ở riêng. Linh hứa sẽ nấu cơm và dọn dẹp cho cả nhà nhé!”

Linh mỉm cười e thẹn, đôi mắt long lanh nhìn từng người một:

“Chào các anh, em là Linh. Em mới lên thành phố, chưa quen gì cả. Mong các anh giúp đỡ em nhé. Em sẽ cố gắng không làm phiền mọi người đâu ạ.”

Các chàng trai ban đầu còn ngại ngùng, nhìn nhau rồi gật đầu đồng ý. Minh – chàng trai cao lớn nhất nhóm, tóc cắt ngắn gọn gàng – là người đầu tiên lên tiếng:

“Ừ, chào Linh. Tao là Minh, ở đây tao lớn tuổi nhất. Ở tạm cũng được, nhưng phải giữ nhà sạch sẽ nhé. Tụi tao hay chơi game khuya, đừng ngại.”

Huy – gầy gò, đeo kính cận dày cộm – cười toe toét:

“Tao là Huy đây. Thích có người nấu cơm lắm. Toàn ăn mì gói hoài, ngán muốn chết. Linh nấu gì cũng được, miễn ngon là ok!”

Đạt cười ngượng nghịu, gãi đầu:

“Tao Đạt nè, chào em. Nhà chật, nhưng em cứ tự nhiên.”

Long và Tuấn cũng chào hỏi. Long nói:

“Long đây, em ở giường nào cũng được, tụi anh ngủ chung quen rồi.”

Tuấn thêm vào, giọng hơi ngượng:

“Tuấn nè. Nếu cần gì cứ hỏi anh nhé, em đừng ngại.”

Linh gật đầu cảm ơn, lòng nhẹ nhõm vì được chấp nhận. Cô kéo vali vào phòng ngủ, chọn chiếc giường trống sát giường Kiệt, rồi bắt đầu sắp xếp đồ đạc.

Bình luận

Để lại bình luận