Chương 3

Hắn dừng một giây, hơi thở phả vào da thịt cô:

“Còn chị… có vẻ chị cũng đang thấy ‘nóng’ trong người đúng không?”

Câu nói mang hàm ý khiêu khích tột độ. Ngón tay hắn khẽ siết mạnh hơn một chút trên eo Nhi, đủ để cô cảm nhận được sức mạnh của một bàn tay đàn ông thực sự.

Nhi thở dốc, môi run run, không thốt nên lời.

Dũng buông cô ra chậm rãi, nhếch mép cười. Ánh mắt hắn quét xuống dưới váy cô một lần cuối – nơi lớp lụa đã ướt một vệt rõ ràng – rồi thong thả quay lưng, bước lên cầu thang.

Nhi đứng chết trân trong bếp tối, tay bám chặt vào mép tủ lạnh.

Hai bầu ngực căng cứng đau nhức.

Phần dưới nóng ran, nước dâm chảy dài theo đùi.

Cô cắn môi, mắt ướt át.

Và lần đầu tiên sau rất lâu, Nhi nhận ra:

Cơ thể mình đang thèm khát một thứ mà Hải không bao giờ cho cô được.

Sáng thứ Bảy, nắng hè Sài Gòn vẫn oi bức dù mới tám giờ. Căn nhà ba tầng im ắng, chỉ có tiếng quạt trần quay ù ù và tiếng game từ phòng khách vọng ra. Hải nằm ườn dài trên sofa, mặc cái quần đùi cũ, đeo tai nghe chống ồn, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. “Địt mẹ, team ngu quá!” cậu ta gắt gỏng, tay bấm lia lịa, hoàn toàn không để ý gì xung quanh.

Nhi bước ra từ phòng ngủ, mặt vẫn còn phờ phạc vì mất ngủ. Chiếc váy nhà mỏng tang ôm sát thân hình, hai núm vú vẫn hơi căng cứng vì dư âm đêm qua. Cô cố gắng dọn dẹp nhà cửa, lau bàn, nhặt đồ linh tinh, nhưng tâm trí cứ trôi về khoảnh khắc trong bếp tối: bàn tay to lớn của Dũng siết eo cô, hơi thở nóng rực phả vào cổ, và câu nói khiêu khích ấy vẫn còn vang vọng. Vùng kín của cô lại vô thức rỉ ra một ít nước mỗi khi nhớ lại. Nhi cắn môi, tự trách mình: Mày điên rồi Nhi ơi… chỉ là chạm nhẹ mà đã thế này?

Từ bếp vọng ra tiếng kim loại va chạm. Dũng đang cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi thể thao màu xám, cơ bụng sáu múi bóng loáng mồ hôi. Cậu ta đang sửa cái vòi nước bị rỉ mà bà Thảo than vãn từ lâu. Cờ lê quay đều, bắp tay cuồn cuộn, lưng rộng căng cứng. Mùi mồ hôi nam tính nồng nàn lan tỏa khắp góc bếp.

Bà Thảo đứng cạnh, tay cầm đèn pin soi, ánh mắt không giấu nổi sự chiêm ngưỡng. “Dũng sửa giỏi thật… cô già rồi, không biết gì hết.” Bà cười, giọng hơi run, mắt lén liếc xuống đường chữ V sâu hun hút dưới bụng Dũng.

Lan từ trên lầu đi xuống, mặc quần đùi ngắn cũn cỡn, áo ba lỗ rộng thùng thình. Cô cố tình đi chậm lại khi ngang qua bếp, ánh mắt tò mò quét dọc thân hình Dũng. “Anh Dũng khỏe thật… em tưởng chỉ dân gym mới có body thế này,” Lan nói, giọng ngọt, chân đung đưa.

Dũng quay lại, mỉm cười, giọng trầm ấm: “Anh chỉ làm thêm thôi Lan. Anh Hải bận game nên anh phụ cô một tay.” Cậu ta liếc nhanh về phía phòng khách, nơi Hải vẫn đang gào thét với game, rồi nhếch mép nhìn Lan và bà Thảo một cách đầy hàm ý.

Nhi lau bàn ở phòng khách, nhưng ánh mắt cứ dán chặt vào bóng lưng Dũng trong bếp. Sự so sánh cứa vào tim cô: một bên là gã đàn ông hừng hực sức sống, tháo vát, đang làm việc mồ hôi nhễ nhại; một bên là Hải – bạn trai cô – nằm ườn, văng tục vì thua game. Vùng kín của Nhi lại nóng ran, nước dâm rỉ ra ướt đẫm quần lót. Cô siết chặt đùi, cố kìm nén.

Bình luận

Để lại bình luận