Chương 1

Nắng hè Sài Gòn tháng Ba như đổ lửa. Căn nhà ba tầng nằm sâu trong hẻm nhỏ quận 10 vẫn giữ được chút không khí cũ kỹ của một gia đình trung lưu: tường sơn vàng nhạt đã loang lổ, sân trước lát gạch đỏ, và những chậu cây cảnh úa vàng vì thiếu chăm sóc. Phòng trọ tầng ba – vốn là phòng ngủ cũ của Hải – giờ được cho thuê lại sau khi bà Thảo quyết định như vậy vừa có thêm tiền hàng tháng mà cũng đỡ phí phạm không gian trống.

Dũng, 22 tuổi, bước lên cầu thang, vai vác hai thùng carton nặng trịch. Chiếc áo phông trắng mỏng dính sát vào thân hình vạm vỡ, lộ rõ từng múi cơ bụng sáu múi bóng loáng mồ hôi. Da ngăm đen khỏe khoắn, vai rộng, cánh tay cuồn cuộn gân guốc – thứ cơ thể chỉ có được từ những năm tháng lao động tỉnh lẻ và tập gym ngoài trời. Mồ hôi chảy dài từ cổ xuống khe ngực, nhỏ giọt xuống nền gạch.

Hải, 25 tuổi, đứng dưới chân cầu thang, mặc cái áo thun cũ kỹ lùng thùng, đeo kính cận gọng mỏng, tay ôm một hộp nhỏ cố gắng giúp. Chỉ sau vài bậc thang, cậu đã thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại trên trán.

“Để em… em tự khuân được mà anh Hải,” Dũng cười, giọng trầm ấm mang chút accent miền Tây. Cậu ta cúi xuống, cơ bắp lưng căng cứng dưới lớp áo ướt.

Hải cười gượng, cố giấu đi sự lúng túng: “Không sao, anh em mà.”

Từ cửa phòng mình, Nhi, 24 tuổi, bạn gái chưa cưới của Hải, đứng tựa khung cửa, tay khoanh trước ngực. Cô mặc chiếc váy lụa mỏng màu kem, tóc búi cao lộ cổ trắng. Ánh mắt cô khẽ dừng lại trên lưng Dũng khi cậu ta lột phăng chiếc áo ướt ra, vắt vai. Thân hình nam tính hiện ra trần trụi dưới nắng: ngực nở, bụng phẳng, đường chữ V sâu hun hút dẫn xuống dưới lớp quần jeans rách gấu. Nhi nuốt khan, một nhịp tim lạ lùng đánh trật. Cô quay mặt đi, tự trách mình.

Bữa cơm tối đầu tiên diễn ra ở bàn ăn dưới tầng một. Bà Thảo – 45 tuổi nhưng vẫn giữ được dáng người đầy đặn, da trắng hồng nhờ kem dưỡng – bày biện mấy món ăn đơn giản: canh chua cá lóc, thịt kho tàu, rau muống xào tỏi.

Hải ngồi đầu bàn, giọng hào hứng: “Dũng là sinh viên năm cuối trường Bách Khoa, học giỏi lắm mẹ ạ. Nhà em ở Bến Tre, lên đây học và làm thêm. Con nghĩ thuê phòng tầng ba là hợp lý nhất.”

Dũng ngồi ngay bên cạnh bà Thảo, mỉm cười lễ phép: “Dạ, cháu cảm ơn cô và anh Hải nhiều. Cháu sẽ cố gắng không làm phiền mọi người.”

Bà Thảo khẽ cười, má hơi ửng hồng khi Dũng khen: “Cô nấu ngon quá. Cháu ở quê lâu nay chỉ toàn ăn cơm bụi, chưa từng được ăn món nào đậm đà thế này.” Ngón tay cậu ta vô tình chạm nhẹ mu bàn tay bà khi đưa đũa. Bà Thảo giật mình, nhưng không rút tay lại ngay.

Lan – 19 tuổi, em gái Hải – ngồi đối diện Dũng. Cô mặc áo phông rộng thùng thình nhưng cố tình ngồi nghiêng người để hai chân thon dài đung đưa dưới gầm bàn. Ánh mắt cô lén nhìn Dũng, tò mò xen lẫn chút nổi loạn tuổi mới lớn. “Anh Dũng có bạn gái chưa ạ?” cô hỏi, giọng ngọt.

Dũng nhếch mép, ánh mắt quét qua Lan một vòng chậm rãi: “Chưa em. Bận học với làm. Nhưng nếu có cơ hội… anh cũng không ngại.” Câu nói nhẹ tênh, nhưng ánh mắt cậu ta dừng lại trên đôi môi mọng của Lan lâu hơn một giây.

Bình luận

Để lại bình luận